Bài đăng phổ biến

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

Đời ta có khi là đốm lửa – Đêm thấy ta là thác đổ

Đời ta có khi là đốm lửa – Đêm thấy ta là thác đổ
Có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ quên cảm giác ấy, trong một buổi trưa nắng thiu thiu như đang ngái ngủ, nơi thành phố Pleiku nhỏ bé toàn là những con dốc và dốc, khi tôi đang đứng nhìn căn gác gỗ cheo leo có đóa tường vi bừng lên như đốm lửa nhỏ, và nghe tiếng hát văng vẳng từ quán café cũng nắm cheo leo đâu đó đằng sau những rặng thông…
image
Một đêm bước chân về gác nhỏ
Chợt nhớ đoá hoa tường vi
Tôi không biết tại sao mình lại yêu những thành phố nhỏ. Trong ký ức của tôi, luôn hiện diện hình ảnh của những thành phố be bé tôi đã đi qua, những thành phố của “đi dăm phút đã về chốn cũ…”, nơi đó có những con đường cũng nhỏ, những con dốc quanh co cũng nhỏ, lan man bên đường là những loài hoa dại xíu xiu, những căn gác gỗ tí xíu nằm cheo leo trên dốc cao lẫn trong hàng thông mù sương. Và trên hàng rào của những căn gác gỗ đó, thường là những đóa tường vi hồn nhiên khoe sắc trong nắng trong mưa.
image
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
Giờ đây đã quên vườn xưa
Có thật mình đã quên khu vườn xưa ấy chưa? Khu vườn lúc nào cũng hiện diện những đóa tường vi bé bỏng và mong manh.
image
Tường vi – loài hoa hồng dại, thường mọc lang thang theo hàng rào của những căn nhà rêu phong hoặc nở lung tung trong những khu vườn hoang sơ. Dường như chúng chẳng bận tâm mình có được chăm sóc hay không, chúng cứ bình thản hiện diện, bình thản nở hoa, bình thản tỏa hương thơm của riêng mình, của loài hoa dại, thoang thoảng nhẹ nhàng, như có như không …
Tôi có lúc đã ngẩn ngơ trong cái nắng trưa hanh hao của phố núi chập chùng, bỗng nhiên cứ phải nghĩ đến những lời nhạc như thơ
Một hôm bước qua thành phố lạ
Thành phố đã đi ngủ trưa
Đời ta có khi tựa lá cỏ
Ngồi hát ca rất tự do
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố kia tôi về
Ngày xuân bước chân người rất nhẹ
Mùa xuân đã qua bao giờ
Đứa trẻ nhớ nhà” ấy hình dung căn gác bé, có con dốc bằng đất cao thật cao, ngày mưa dốc trơn trợt, nhưng mỗi khi được trở về, đứng bên dốc nhìn hàng rào kẽm gai phủ đầy những đóa tường vi hồng phấn, hồng cam và đỏ thẫm, tự nhiên lại thấy “đời ta có khi tựa lá cỏ…”
Thật hạnh phúc khi có lúc nào đó mình được như là chiếc lá hay ngọn cỏ, ngồi hát ca bên đời thênh thang, vô tư lự …
image
Cũng có lúc, tôi ước mình có thể là một ngọn thác hùng vĩ tung bọt trắng xóa trên phiến đá ngàn năm, thả tất cả muộn phiền theo làn nước ào ạt triền miên rơi, rồi vỡ tan thành triệu triệu hạt sương li ti bám đầy trên những ngọn cỏ … Dù chỉ là trong giấc mơ, một giấc mơ mà khi tỉnh dậy, hồn vẫn còn ngập trong tiếng nước reo
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
Tỉnh ra có khi còn nghe …
****
    
Nhưng con người không thể chỉ sống với những giấc mơ, mà phải biết nhìn nhận những gì trong thực tại. Biết cuộc sống là hữu hạn, là có lúc cũng cảm thấy “quanh đây hồ như..”, nhưng hãy cứ thích nghi với thực tại và cố gắng thắp lên đốm lửa để làm ấm áp “khu vườn cuộc đời” , ngay cả khi “em đã mang lời khấn nhỏ, bỏ tôi đứn bên đời kia”.
image
Bởi vì biết đâu khi ta thử bước ra khỏi thế giới quen thuộc, thử khám phá một khía cạnh khác của cuộc sống, biết đâu ta sẽ tìm được những điều ta tưởng như đã mất, như khi
Một hôm bước chân về giữa chợ
Chợt thấy vui như trẻ thơ
Đời ta có khi là đốm lửa
Một hôm nhóm trong vườn khuya …
Vườn khuya đoá hoa nào mới nở
Đời ta có ai vừa qua…
Hãy cứ tin rằng cuộc sống sẽ chẳng bao giờ hết những điều mới lạ, ngày nào ta còn có thể là một đốm lửa…
… cho dù chỉ là đốm lửa nhỏ nhoi nhóm trong vườn khuya …
image
Lời bài hát: Đêm thấy ta là thác đổ
1.
Một đêm bước chân về gác nhỏ
Chợt nhớ đóa hoa Tường Vi
Bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
Giờ đây đã quên vườn xưa
Một hôm bước qua thành phố lạ
Thành phố đã đi ngủ trưa
Đời ta có khi tựa lá cỏ
Ngồi hát ca rất tự do
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
Từ những phố xưa tôi về
Ngày xuân bước chân người rất nhẹ
Mùa xuân đã qua bao giờ
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
Tỉnh ra có khi còn nghe
2.
Một hôm bước chân về giữa chợ
Chợt thấy vui như trẻ thơ
Đời ta có khi là đóm lửa
Một hôm nhóm trong vườn khuya
Vườn khuya đóa hoa nào mới nở
Đời tôi có ai vừa qua
Nhiều khi thấy trăm nghìn nấm mộ
Tôi nghĩ quanh đây hồ như
Đời ta hết mang điều mới lạ
Tôi đã sống rất ơ hờ
Lòng tôi có đôi lần khép cửa
Rồi bên vết thương tôi quì
Vì em đã mang lời khấn nhỏ
Bỏ tôi đứng bên đời kia


image

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét