Ký ức tuổi thơ
Những người càng lớn tuổi thì càng có
xu hướng muốn nhớ lại những chuyện đã qua, đặc biệt là những hồi ức
trong quá khứ. Bởi vì mỗi lần nhớ lại như thế, ta sẽ có thêm động lực để
vượt qua tất cả những khó khăn của hiện tại, để nhận ra rằng, tất cả
mọi chuyện đều sẽ qua, để rồi lại tiếp tục trở thành một trang nhật ký
trong thì quá khứ. Bởi vì mỗi khi mệt mỏi hay tuyệt vọng, vấp váp hay
chán nản, thì những đoạn ký ức thời thơ ấu chẳng khác nào như liều thuốc
an thần tuyệt diệu, giúp cho ta cảm thấy như được tìm về với bến đỗ
bình yên.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những lần
đuổi theo chiếc xe đạp bán kẹo kéo đến hụt cả hơi, đến khi mua được thì
chầm chậm ăn từng chút một để cố kéo dài ra hương vị của nó. Là những
món đồ chơi túm năm tụm ba hái lá cây làm tiền chơi trò “bán quán”, là
những ngày tháng tích cóp tiền ăn sáng chỉ để thuê đọc một cuốn truyện
Tàu, là đôi ba lần đùa nghịch chạy nhảy mà ngã đến trầy chân.
Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những tháng ngày ngập tràn nắng vàng, là tiếng hát đồng dao cất lên trên những cánh ruộng trơ nứt, là những lần đầu tiên biết nói dối để đi chơi, là quá trình tự lớn lên giữa đất trời dài rộng, và mang theo trong mình những ao ước bước vào cuộc đời.
Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những lần đón hướng gió để giơ cao chong chóng, con diều, là những lần chơi đuổi bắt trốn tìm, là những lần tập xe đạp loạng choạng ngã chảy máu cùng với tiếng khóc nấc đáng thương.
Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những tháng ngày ngập tràn nắng vàng, là tiếng hát đồng dao cất lên trên những cánh ruộng trơ nứt, là những lần đầu tiên biết nói dối để đi chơi, là quá trình tự lớn lên giữa đất trời dài rộng, và mang theo trong mình những ao ước bước vào cuộc đời.
Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những lần đón hướng gió để giơ cao chong chóng, con diều, là những lần chơi đuổi bắt trốn tìm, là những lần tập xe đạp loạng choạng ngã chảy máu cùng với tiếng khóc nấc đáng thương.

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những
tháng ngày vui vẻ biết bao nhiêu, khi vật chất cái gì cũng thiếu thốn,
khi ngay cả chiếc kẹo cũng có thể cùng bạn bè cắn đôi chia nửa, khi chỉ
cần có vài cắt ăn vặt cũng sướng âm ỉ như có cả thế giới.
Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là quãng thời gian đã từng vô lo vô nghĩ, có thể sống an nhiên giữa vòng bao bọc của mọi người, chứ chẳng phải mệt mỏi và gánh gồng nhiều thứ trách nhiệm khi tự đứng trên đôi chân của mình như bây giờ.
Và tuổi thơ của ai cũng vậy, đều có những tháng ngày không vết nứt, mà quá trình lớn lên có tiếng khóc râm ran, có tiếng cười rả rích, có cả những buồn tủi của thời trẻ dại, có những vết thương ngoài da hòa lẫn với máu và nước mắt. Nhưng, hồi tưởng lại tất cả, vẫn thấy vui cứ là vui.
Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là quãng thời gian đã từng vô lo vô nghĩ, có thể sống an nhiên giữa vòng bao bọc của mọi người, chứ chẳng phải mệt mỏi và gánh gồng nhiều thứ trách nhiệm khi tự đứng trên đôi chân của mình như bây giờ.
Và tuổi thơ của ai cũng vậy, đều có những tháng ngày không vết nứt, mà quá trình lớn lên có tiếng khóc râm ran, có tiếng cười rả rích, có cả những buồn tủi của thời trẻ dại, có những vết thương ngoài da hòa lẫn với máu và nước mắt. Nhưng, hồi tưởng lại tất cả, vẫn thấy vui cứ là vui.

Thời gian vẫn cứ trôi đi mãi và dần
dần mang theo toàn bộ tuổi trẻ của ta đi hết, cả những ký ức tuổi thơ
cũng sẽ trở thành một khoảng lặng và bị mài giũa bởi vạn sự trên đời.






































