Cho đi lại từ đầu
Những ngày tháng cũ bao giờ cũng rất đep. Ngay cả những lúc đói khổ, thiếu thốn, miễn là niềm tin, ước mơ và tình yêu còn hiện diện.

Khi đang hừng hực tuổi trẻ, sẽ luôn đầy những khát vọng và hoài bão, những ước muốn làm thay đổi cả thế giới, cứu giúp bao cuộc đời. Và có khi, chỉ vì yêu một tà áo dài tha thướt, chỉ vì thương những cảnh đời khốn khổ, đã có thể trở thành một chàng thi sĩ hoặc anh hùng. Với trái tim nóng ấm, khóe mắt lấp lánh trăng sao …

Đó là cách chúng ta đi qua những năm tháng cuộc đời. Có những điều ta đã làm đựơc, có những điều không. Nhưng ta cũng sẽ nhận ra rằng, những ngày hạnh phúc nhất trong đời mình chính là những ngày mình cảm nhận được trọn vẹn những điều mình theo đuổi, dù thành công hay thất bại…
Ai cũng chỉ có một cuộc đời để làm những điều mình muốn. Và sẽ không thể sứa lại, hoặc làm lại, khi thời gian đã lướt qua.

Một ngày nào đó, có dịp trở về những chốn cũ, nơi từng lưu dấu một thời tuyệt đẹp, nay đã đổi thay; nơi từng có những bông hoa tươi thắm đua nở, giờ đã tàn úa, thì ta vẫn có thể nhớ về những hoài bão, ánh mắt, nụ cười và sắc hoa rạng rỡ của một thời thanh xuân … để thấy lòng chợt bình yên trong ngậm ngùi; thấy rằng, cứ làm hết mình những gì trong hiện tại có thể. Bởi cho dù có sống trọn vẹn nhất, vẫn sẽ luôn có những điều còn dang dở …

Tôi thường nghĩ, ý nghĩa của cuộc sống không chỉ nằm ở tỉ lệ những lần người ta thành công và thất bại, mà nó nằm ở cách người ta sống trọn vẹn trong thành công và thất bại đó…
Dẫu biết rằng không thể đi lại từ đầu, nhưng khi còn nuôi nấng đựơc lòng tin và tình yêu, là ta đã giữ được rất nhiều …
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét