Bài đăng phổ biến

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Thùng rác của cuộc đời

Thùng rác của cuộc đời

Vô tình đập vào mắt những mảnh vỡ của con heo đất nằm ở trong thùng rác… Chắc hẳn đã có lúc nó nằm đàng hoàng ở đầu giường của một em bé để đón nhận những tiếng leng keng khi bé đút cho nó ăn những đồng xu sáng loá… Nó từng được ôm ấp, trân trọng để rồi bãi đỗ cuối cùng lại là thùng rác… Chúng ta đã vứt đi bao thứ mình yêu quý vào sọt rác? Bao tình bạn đẹp chỉ vì những hiểu lầm mà cũng đi vào thùng rác. Những khoảng thời gian quý giá trở thành… rác bởi ngày tháng rong chơi phù phiếm…
Nói tới thùng rác (recycle bin), ta có cảm nghĩ gì không? Thùng rác… không biết định nghĩa chính xác của nó là gì. Có phải là: Thùng rác là nơi mà người ta vứt bỏ tất cả những thứ mà họ không dùng nữa, không muốn nhìn thấy nữa, hay cả những cái mà người ta muốn che giấu – có khi đó lại là nơi an toàn nhất mà không hề sợ bị lộ ấy chứ nhỉ…?
Đấy là nghĩa đen, còn theo nghĩa bóng thì sao? mỗi người có một suy nghĩ của mình, nhưng chúng đều có đặc điểm chung là: Thùng rác của một ai là người để người khác bày tỏ tất cả những suy nghĩ của mình, vui buồn, giận dỗi, và cả những bí mật mà họ muốn quên đi, muốn cho vào một góc khuất nào đó, để không phải nhìn thấy nó, không phải đối mặt với nó nữa, và điều quan trọng nhất là có người nào đó để chia sẻ với mình…về nó!
Và không phải ai cũng có thể là…… cái thùng rác của 1 ai đó được, đó phải là một người bạn – người bạn thực sự – người mà bạn có thể thực sự tin tưởng, yêu quí, và luôn bên bạn cổ vũ bạn, động viên bạn… trong những ngày… ta không cần gì trên đời này và cũng không cần ai cả.
Đôi khi trong lúc làm việc trên computer, ta xóa đi nhiều thứ ở máy tính rồi khi bình tĩnh lại, ta vào recycle bin để cố gắng tìm kiếm lại những gì mà mình đã xoá. Lọ mọ một lúc, tìm chẳng được gì mà nó còn làm cho máy bị treo luôn! Máy tính bị treo, người thì càng thêm ức chế! Tức quá chả biết làm gì… đành lẩm bẩm: “đồ thùng rác dễ ghét…”
Đến lúc biết dùng phần mềm cứu dữ liệu rồi thì thấy yêu cái thùng rác thế! Không có nó khối thứ mất tiêu chả lấy lại được… Không biết chuyên gia IT nào đã dịch sang tiếng Việt chữ recycle bin thành thùng rác thật chuẩn… không thể chuẩn hơn được.
Đấy máy tính có điểm thú vị là giận quá thì xóa đi rồi hết giận thì vào thùng rác mà tìm lại.
Ai có thể tìm lại tình bạn đã mất, những ký ức đã lãng quên, những ước mơ đã chết… Biết bao thứ vô tình ta đã đánh mất đi mà không bao giờ tìm lại được… Đôi khi nghĩ giá như cuộc đời cho mỗi người một cái thùng rác để chứa đựng những điều đã mất để một ngày nào đó mỗi người lại tìm lại được cho mình những mảnh vỡ của ký ức để có lúc nhìn lại chính mình…

Chênh vênh

Chênh vênh

Có buổi sáng, mình chạy xe rất chậm, bao nhiêu người qua mặt, bao nhiêu xe bấm còi. Lững thững mình và xe trôi giữa dòng đời, dòng người đi đâu quá vội. Người nối nhau bất tận triền miên. Những dòng xe cuốn đi trong vô thức. Bất ngờ gặp một người quen mà lòng chưa kịp thấy vui hơn, rồi người đi như gió cuốn sau khi để lại câu chào: “Gặp lại sau nhé”.
Nhiều lúc cả ngày không nhận được một cú điện thoại từ ai cả, cảm giác như mọi người đang lao đi về phía trước còn mình thì ở lại, ở một xó xỉnh nào đó của cuộc đời, dõi theo những con người rộn rã ngoài kia.
Nhiều lúc bỗng phát hiện mình đã đánh rơi nhiều kỹ niệm, nhiều tình bạn, nhiều người mà mình đã từng quen. Đến nỗi khi gặp lại chỉ có thể trao nhau những nụ cười gượng gạo, còn cái nhìn thì ráo hoảnh.
Nhiều lúc muốn bỏ chốn bon chen này đến một hòn đảo xa lạ nào đó ngoài khơi kia, nhưng nghĩ đến cô quạnh, nghĩ đến mình sẽ thèm nghe tiếng nói của con người thì mình không đành đoạn ra đi nữa…
Thi thoảng trong cuộc đời ta gặp những ngày như thế, nhẹ hẫng, lưng chừng. Chợt thèm những vòng xe có đích, những đợi chờ, trách cứ, những bận rộn vô chừng, chợt sợ sống một ngày không biết gì vội vã…

Phảng phất mùi vị tuổi thơ

Phảng phất mùi vị tuổi thơ

Ấu thơ bao giờ cũng là quãng thời gian tuyệt vời nhất trong tiềm thức của mỗi con người, đó chính là cái nôi nuôi dưỡng tâm hồn ta, ru ta lớn lên và đặt trong ta những hoài niệm trong trẻo nhất của cuộc đời. Nhưng khi thời gian trôi qua, mỗi người lớn lên và tuổi thơ trở thành quá khứ. Ai cũng nghĩ rằng quá khứ là thứ đã qua và mãi mãi không bao giờ trở lại, nhưng nếu cảm nhận bằng tâm hồn lắng sâu, ta sẽ thấy con đường ta đang đi, phảng phất mùi vị tuổi thơ dù cho nay nó đã đổi khác.
TRẺ CON thích tắm mưa, cùng lũ bạn hàng xóm reo vui dưới những cơn mưa, đùa nghịch và vui cười vô tư lự, nhảy lên những chiếc xe đạp hò hét, phóng đi trong mưa cho nước mưa tạt vào mặt thích thú…
alt
LỚN LÊN ta cũng tắm mưa, nhưng mưa bây giờ không còn đọng lại tiếng cười vui mà bao giờ cũng là những nỗi niềm bâng khuâng. Ta lớn lên, ta yêu mưa theo cách của người đã trưởng thành, ta cũng phóng xe, mưa cũng tạt vào nhưng là để cho tỉnh ta những mộng mị giữa đời thường trắc trở, ta cũng tắm mưa, nhưng không phải để reo hò, mà để lặng đi che giấu những giọt nước mắt. Nước mưa đối với trẻ con có vị ngọt của tiếng cười, có mùi thơm của tình bạn bè không toan tính và có màu hồng tươi vui của tuổi trẻ. Còn mưa với những người đang lớn lại có vị mặn của nước mắt, có mùi đắng chát của sự đời bất công và có màu của sự hoài nghi..
TRẺ CON thích chơi bắn thun, ta thích thú nhìn những sợi thun co giãn được búng qua búng lại dưới bàn tay của những đứa trẻ rất “nghề”.
LỚN LÊN sợi thun được ta mang vào cuộc sống, vào tình yêu, vào công việc và vào những mối quan hệ xung quanh ta. Khi ta yêu, cả hai cùng kéo dãn một sợi thun, kéo tiếp thì sợ đứt mà buông ra thì sợ làm cho nhau đau chính vì vậy mà trong một mối quan hệ, ta cứ kéo, cứ giữ mà lòng thì cứ hoang mang lo sợ. Trong công việc, kéo thun thì sợ quá sức thả thun thì sợ bấp bênh vì thế mà chẳng bao giờ ta cân bằng được mình giữa hỗn độn những việc làm. Và cứ thế, sợi thun của cuộc đời cứ kéo ta vào thả ta ra, giữ lại cũng không được thả ra lại sợ đau, biết đi về đâu để tìm thấy trạng thái đúng nhất của sợi thun và biết về hướng nào để tìm thấy bình yên trong tâm hồn..
TRẺ CON ta thích chơi trò chơi gia đình, có đứa làm ba, kẻ làm mẹ cùng vài đứa con nheo nhóc, ta hái lá làm thức ăn, chăm chăm chút chút cho cái “gia đình” nhỏ đó và vui vẻ diễn-như-một-thành-viên-thực-sự.
LỚN LÊN, vẫn ước gì việc lập một gia đình cũng đơn giản và bình dị như vậy nhỉ? Tìm kiếm một tình yêu đã khó mà tìm được người để kết hôn lại càng gian nan hơn. Con trai thì muốn gái đảm đang, gái biết chăm chút cho gia đình. Con gái thì cần trai giỏi dang, không rượu chè, thương vợ con… Tất cả những điều kiện dù cho là hợp lý thì con người cũng đã nhận ra, cuộc sống là những sự lựa chọn, còn đâu nữa những vô tư không lo nghĩ nữa nhỉ.
Rất nhiều những trò chơi cùng ta lớn lên theo năm tháng, đi theo ta suốt chiều dài nỗi nhớ và chất thêm vào kho kí ức ta không ít những những nụ cười trong veo. Dẫu biết rằng sự đời trần trụi, cuộc đời hải lắm, nhưng hãy để những kí ức tuổi thơ mãi theo ta suốt chiếc thuyền cuộc sống. Len lỏi trong dòng đời vừa lắm người vừa lắm chuyện này… ta chỉ ước 1 lần được chạm lại kí ức, được tắm mưa không lo nghĩ, được kết bạn không toan tính và được yêu không nghĩ ngợi.
Nhưng lỡ lớn rồi, cũng đành ném nước mắt sau mưa, ném nụ cười sau đau đớn, ném những trò vui sau bộn bề cuộc sống mà mạnh mẽ đứng lên đối diện với cuộc sống theo cách của người-lớn thôi.
Ta ơi! Ngừng lại để yêu thương 

Cuộc sống vội vàng, tất bật. Tình người mong manh, dễ vỡ. Có đôi lúc ta không biết mình đang sống vì cái gì nữa.
Cho nên đôi lúc ta muốn ngừng lại và bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời, về con người. Ngừng lại để biết ta vẫn còn tồn tại theo cách nghĩ của mình. Ngừng lại một phút để biết mình đang làm gì, làm như thế nào và làm vì ai. Ngừng lại để nhớ rằng ta đang yêu thương một ai đó và củng có một ai đó đang yêu thương ta.
Cuộc sống vẫn trôi đi khi ta ngừng lại, ta nhìn lại mình của những năm tháng đã qua:
Một lần yêu thương, một lần tan vỡ. Nhiều lần yêu thương, nhiều lần tan vỡ.

Bạn bè ngày cũ bây giờ người còn người mất, có người đã thật xa xôi dù gần nhau trong gang tấc.

Khoảng cách không gian, khoảng cách thời gian đều không đáng sợ bằng khoảng cách của hai tâm hồn.
Ngừng lại để ta giật mình hoảng hốt, có phải ta đã quá vô cảm, quá lạnh lùng.
… Bao lâu rồi ta đã không còn biết khóc, bao lâu rồi ta không còn nhói đau vì vết thương của một ai đó.
… Bao lâu rồi ta chỉ biết yêu mình! Ngừng lại để cảm nhận cuộc sống, ngừng lại để cảm nhận yêu thương.
Sống và tồn tại là hai điều hòan toàn khác nhau, sống không chỉ ăn, chỉ ngủ, chỉ thở; sống là phải được làm chính mình, được quan tâm, được chia sẻ, biết quan tâm, biết chia sẻ.

Đã bao lâu rồi ta không còn biết sống.
Trái tim ta vẫn còn đau lắm nhưng nỗi đau này là do ta hay do ai đó gây cho ta? Ta đã không biết yêu thương và ta đã trả giá, ta đã chỉ biết có mình nên ta đã mất nhau.
Nếu giờ đây ta còn đau vì vết thương ngày xưa ấy thì phải chăng ta lại không biết sống thêm một lần nữa.
Dường như lúc nào ta cũng lắng nghe và đọng lại những xúc cảm của một ngày, dần dần trôi và nó vun xới cho mảnh đất khô cằn trong trái tim ta. Một trái tim có nhiều mảnh ghép lại và những vết xước chẳng thể xóa nhòa, một lí trí luôn chặn đứng những gì gọi là của cuộc sống. Có phải chăng nơi tâm hồn ta đã ôm quá nhiều những lo toan và vụn vặt, và có phải rằng cái bộn bề của dòng đời trôi này làm cho tim ta đã trở nên trầm lắng! Chưa bao giờ ta dành một thời gian thật nhiều để suy nghĩ, và hôm nay ta nên nghe nó, ta đã lãng quên nó từ khi nào để giờ đây ta giật mình nhận ra nó gần tuột mất khỏi ta! Có những thứ bất ngờ lắm, và những đến rồi đi, những qua lại giữa hàng vạn người, để rồi bất chợt có một nơi làm ta nhập nhoạng, ta choáng váng, ta không giữ nổi những lập trường của mình nữa! Dù có lúc ta luôn đẩy ra xa nhưng rồi có một thứ gì ấy cứ gần lại, gần lại để rồi ta phó mặc cho nơi ấy, ta thả lòng mình ra và ta thấy nhẹ nhõm. Những vết xước như ẩn xuống, những mảnh chắp vá chằng lên, nó xóa dần xóa dần đi những lỗ hổng nơi mềm yếu nhất!
Có những thứ bất ngờ lắm, và những đến rồi đi, những qua lại giữa hàng vạn người, để rồi bất chợt có một nơi làm ta nhập nhoạng, ta choáng váng, ta không giữ nổi những lập trường của mình nữa! Dù có lúc ta luôn đẩy ra xa nhưng rồi có một thứ gì ấy cứ gần lại, gần lại để rồi ta phó mặc cho nơi ấy, ta thả lòng mình ra và ta thấy nhẹ nhõm. Những vết xước như ẩn xuống, những mảnh chắp vá chằng lên, nó xóa dần xóa dần đi những lỗ hổng nơi mềm yếu nhất!. Một cánh cửa đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra, cuộc sống không có con đường cùng, chỉ có chăng là ta đã tự làm cùng đường mình. Cuộc sống đã cho ta yêu thương sao ta lại chối từ, cuộc sống cho ta niềm vui sao ta lại u buồn.
Ôi cuộc sống mong manh, ngắn ngủi; biết đâu ta sẽ chẳng có ngày mai, thôi hôm nay cho ta ngừng lại, ngừng lại một ngày để ta biết yêu thương.

Giữa vòng xoáy cuộc sống bon chen, ồn ào này có lúc nào ta ngừng lại để yêu thương (hay chỉ là cảm nhận sự yêu thương).

Lắng đọng để thấy lòng mình được thanh thản và bình yên

Lắng đọng để thấy lòng mình được thanh thản và bình yên

Trong đời mình, vòng xoáy của cuộc sống cuốn trôi làm ta vô tình lãng quên những điều bình dị vốn rất dỗi quen thuộc xung quanh để khi lắng lại ta chợt nhận ra mình đã để tuột khỏi tay nhiều thứ. Hàng ngày cuộc sống cứ vội vã trôi đi, với những nỗi lo cơm áo gạo tiền làm cho con người ta trở nên toan tính, thực dụng hơn. Khi mà con người ta dù có cố gắng đến mấy cũng không khỏi bị cuốn vào vòng quay bất tận của công việc cùng với bao lo toan bộn bề trong đời thường. Sự tính toán hơn thua, bươn chải giữa dòng đời mong cầu một cuộc sống đầy đủ đem đến giá trị là đây sao? Biết tìm lại ở đâu nụ cười bất chợt, tìm lại ở đâu những hạnh phúc giản đơn? Thử một lần ngồi lại và nhìn ngắm cuộc sống xung quanh, sâu thẳm trái tim mỗi người hãy tự vấn rằng, liệu có phải mình đã để trôi lãng những khoảnh khắc tưởng như vô nghĩa, nhưng kỳ thực lại giá trị hơn rất nhiều những thứ vật chất khác hay không.
Nhưng tôi tin vào một khoảnh khắc nào đó một phút và một giây nào đó, chúng ta đều có những giây phút lắng đọng. Có thể là khi vô tình nghe lại một bản nhạc, đi lại một góc phố quen, hay một quán cafe quen thuộc, tiếp một người bạn lâu ngày không gặp đều để lại cho ta những phút giây “lắng đọng”.
Lắng đọng là khi nghe một tiếng khóc nào đó khiến ta thổn thức… là khi nghe một nụ cười nào đó khiến ta suy tư… là khi nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên để thấy ta mong manh, nhỏ bé hơn… khiến ta trở nên lãng mạn hơn. Lắng đọng là khi nghe thấy nụ cười trong sáng của một đứa trẻ làm ta trở nên tinh khôi hơn khi nhớ về một thời thơ bé đã qua. Là khi chiếc lá vàng lảo đảo rơi trong chiều thu khiến ta giật mình cho một đời người rồi cũng sẽ ra đi như thế. Là khi một bản nhạc được hòa tấu về đêm, âm thanh da diết trầm bổng như muốn xoáy vào lòng người một nỗi niềm nào đó vời vợi, xa xôi…
Lắng đọng để hiểu rằng yêu thương có lúc trao đi mà không cần dừng lại nhưng đôi khi cần dừng lại để cảm thấy bình yên. Để biết yêu thương không có nghĩa là phải luôn quấn quít bên nhau, mà yêu thương cũng có thể đơn giản là chỉ cần luôn trân trọng những khoảnh khắc bên nhau.
Lắng đọng để hiểu rằng sau cơn mưa, trút đi những buồn phiền lo toan trong cuộc sống thì sẽ xuất hiện cầu vồng và hãy mỉm cười vì cuộc sống rất tươi đẹp như bảy sắc cầu vồng đang tô điểm thêm cho bầu trời xanh kia. Mong rằng cuộc sống mãi bình yên, đủ để vươn vai hít thở cái không khí trong lành của buổi sớm mai, lãng mạn nhìn mặt trời lên làm bay đi giọt sương trên chiếc lá xanh xanh bé xíu.
Thế đó, ai trong chúng ta mà không có những phút lắng đọng… lắng đọng ở đây không phải là những giây phút thăng hoa của nghệ sĩ hay mang đầy tính triết lý của một nhà tư tưởng học. Lắng đọng là những cái rất con người và đời thường. Ta lắng đọng cho cái quá khứ đã trôi qua và cho hiện tại mà ta đang sống… vì khi lắng đọng ta mới nhìn đời bằng đôi mắt khác không bị chi phối bởi vật chất… Lúc đó ta nhìn bằng cặp mắt biết chia sẻ, một tâm hồn rộng mở và một trái tim biết yêu thương tha thứ…