Suy nghĩ về ý thức cộng đồng
Đường phố ngập lênh láng sau vài cơn mưa, phố xá rãi đầy những rác, lòng kênh đen ngòm thối hoắc, đường mới thi công chưa kịp nghiệm thu đã toét, triệt hạ cây xanh để tận dụng mặt bằng không thương tiếc…Tất cả, tất cả những ngỗn ngang ấy suy cho cùng do ý thức vì cộng đồng quá kém mà ra.
Đường phố ngập thì nâng đường, mở lối cho dòng nước chảy; phố xá rác đầy thì thêm đội ngũ công nhân vệ sinh, thêm xe rác; đường tóet ừ thì vá lại… đó chỉ là bề nổi, cần làm. Nhưng cái cần làm mang tính chiến lược thì mấy ai đã chú ý tới đâu? Đó là tạo cho mỗi người một ý thức cộng đồng…Tiền tỉ, tỉ có thể đổ ra để một con đường hết ngập nhưng rồi mai đây con đường khác cũng sẽ thế thôi vì cái nết thi công ẩu, lợi ích cục bộ…; 24/24 h đều có mặt công nhân quét rác thì con đường vẫn đầy rác; có đổ, có vá con đường toét thì nay mai (gần thôi) con đường cũng sẽ tiếp tục toét…nhưng khi có được ý thức cộng đồng thì về lâu dài không cần đâu những bề nổi “hoành tráng” tốn kém đó nữa…
Rất tiếc “ý thức cộng đồng” thời nay lại là ngôn từ còn xa lạ với người dân. Một chị có thể quét dọn sạch nhà cửa mình để đổ rác ra đầy ngỏ, một học sinh có thể vô tư vứt rác xuống đường vì nghĩ chuyện thu gom là của công nhân vệ sinh, một kỹ sư hay công nhân làm gian dối công trình để kết thúc sớm việc và nặng túi riêng…là hình ảnh giờ đây không hiếm vì họ đã quên đi ý thức cộng đồng.
Thiếu ý thức vì công đồng phổ biến một phần do thói quen vì thiếu cơ sở vật chất phục vụ, do lối sống ích kỷ, do môi trường, do thiếu giáo dục mà ra.
Người ta có thể xây những khu nhà cao ngất, lộng lẫy để thu tiền nặng túi nhưng lại không xây những nhà vệ sinh trên phố (vì đấy không có nhiều lợi ích riêng). Chạy lòng vòng mấy cây số không có lấy một nhà vệ sinh công cộng thì khi bí quá phải tè, anh ấy phải làm sao? Một khi hình ảnh không hay ấy trở nên phổ biến người ta trở nên quen dần, hoặc lớp trẻ lớn lên sẽ xem đấy là điều bình thường. Cái lối sống ích kỷ theo quan niệm đèn nhà ai nấy rạng rất dễ lây nhiễm cho nhau bởi cuộc sống bon chen, chạy theo vật chất này. Và, cái cốt lỏi là nền tảng giáo dục, hỏi có mấy gia đình đã giải thích, hướng dẫn và mẫu mực cho con về những hành động phải ý thức vì lợi ích cộng đồng. Ngay cả ở trường học, chỉ cố giành mọi thời gian để nhồi nhét thật nhiều kiến thức khoa học vào đầu óc các em, khuynh hướng cho học sinh ngồi 8 tiếng trên ghế nhà trường đang thịnh hành. Những bộ xương đang thời phát triển bị bó lại trong lớp học để những đôi mắt mới ít tuổi đầu muốn nhìn thấy được phải nhờ vào lớp kính cận và những cái đầu chỉ tòan kiến thức sách vỡ.
Trước cổng ngôi trường điểm, có tiếng dạy giỏi-học giỏi …lại đầy rác Nếu ban giám hiệu nhà trường có quan tâm thì sẽ không có tình trạng ấy xãy ra. Những bài học hành vi, nhân cách… học sinh bỏ lại lớp học và giáo viên cũng không màng nhắc tới?
Hãy tiếp tục dựng lại cho các em các chương trình hoạt động mang tính tập thể thiết thực mà ngày xưa thường gọi là những ngày lao động XHCN để rèn luyện cho các em thói quen và ý thức sống vì lợi ích cộng đồng. Hãy cho các em trồng thêm những hàng cây xanh rì chạy dọc đường làng với tên “làm theo lời Bác” (Vì lơi ích mười năm trông cây), tạo ra những buổi lao động công ích cho học sinh dọn vệ sinh khu phố, dọn dẹp lau chùi những vết vẽ bậy trên tường công cộng…Đó là những cách tốt nhất giáo dục những người chủ tương lai của đất nước và những người xung quanh một ý thức sống vì cộng đồng
Người Nhật xếp hàng mua lương thực sau thảm họa
Người Nhật vẫn giữ trật tự xếp hàng khi chờ ở các nơi đông đúc dù đang phải hứng chịu hậu quả thiên tai, tin rằng đó không phải là thói quen mà do ý thức vì cộng đồng mà ra. Hỏi rằng phố ta muốn sạch như Singapore có được không? Có người bảo rằng “khó” vì ý thức người dân kém (!) Một dân tộc có truyền thống tương thân, tương ái, có nghĩa đồng bào như ta chẳng lẽ xây dựng ý thức vì cộng đồng lại khó lắm sao?








































