Âm nhạc mang đến …

Tôi đến với âm nhạc từ chiếc máy radio cũ kỹ còn giữ lại được sau những trôi nổi thăng trầm của gia đình, và âm nhạc như một dòng suối tươi mát trong lành chảy qua những ngày tháng khắc nghiệt của biến động xã hội, của gian nan cơm áo, của căm giận oán ghét, của đố kỵ nghi ngờ, của những cuộc chia ly … Âm nhạc là dòng nước róc rách thầm lặng luồn qua những khe đá lởm chởm khô khan để nuôi nấng những hạt mầm nhỏ nhoi của hy vọng, của cảm thông, sẻ chia và thấu hiểu, của chấp nhận và vươn lên …

Một chiều tan trường, do không có áo mưa mà mưa thì lớn quá, tôi đứng trú mưa trên bậc thềm đầy rêu, dưới giàn hoa giấy của căn nhà cũ kỹ, tôi ngẩn ngơ nghe tiếng đàn réo rắt hòa lẫn tiếng mưa tí tách bên thềm, và nhủ lòng, một ngày nào đó, mình sẽ chơi được bản nhạc ấy …
Không có điều kiện học nhạc bài bản, nhưng vì niềm ham thích; hay vì khi ấy, không có một thứ giải trí nào khác, mà tôi bắt đầu mò mẫm tự học từng dòng nhạc lý, từng nốt nhạc vụng về vào những đêm khuya, và xuýt xoa nhưng vẫn nghiến răng chịu đựng những vết phồng rộp rướm máu… để bước qua giai đoạn đầu tiên bên cây đàn guitar.

Cuối cùng tôi cũng đã chơi được trọn vẹn bản nhạc ấy ở tuổi mười hai, và tiếp tục tự tập những bản khác vào những thời khắc rảnh rỗi hiếm hoi … Nhưng đó là những thời khắc hạnh phúc tuyệt vời, khi thả hồn mình vào những giai điệu bay bổng.

Những khi muộn phiền, những lúc nản lòng, cây đàn trở thành người bạn, và những lúc đau buồn nhất, tôi lại chơi đi chơi lại bản nhạc đầu tiên ấy, từ chậm đến nhanh, thả vào trong đó những nỗi buồn sâu thẳm … Với thời gian, với những lo toan bận rộn, tôi đã dần quên nhiều bản nhạc từng khổ công luyện tập, hoặc chỉ còn nhớ chập choạng, đứt quãng, nhưng riêng bản nhạc ấy, chi cần rải những nốt đầu tiên, là tất cả lại trở về, như chưa hề có những lúc cây đàn đã từng nằm phủ một lớp bụi dày thời gian…
*****

Một cô bạn rất thân hay đến nhà chơi, khi nghe bản nhạc, cũng đã háo hức học, nhưng tập mãi vẫn quên trước quên sau, bù lại, bạn vẽ rất đẹp và mê tranh lụa. Chúng tôi thường đạp xe đi dạo lòng vòng dưới mưa những chiều tan trường, và tranh cãi về âm nhạc, bằng mớ kiến thức vô cùng hổ lốn, lủng củng và bé bằng nắm tay của cả hai …

Một thời gian sau, cô bạn chia tay tôi đi định cư ở Mỹ cùng anh trai. Chúng tôi bặt tin nhau. Cho đến một hôm, cô bạn trở về: đen đúa, nhưng chững chạc. Bạn kể rằng, những ngày ở xứ người, mỗi sáng nhất là mùa đông, nhưng bạn đều thức dậy thật sớm để đi làm và luôn được nghe một giọng nữ trong vắt: “Chuyện tình đôi mươi chan chứa không bao giờ phai, như dòng suối tình êm ái, có anh và em , còn ai và còn ai nữa đã yêu nhau trong cuộc đời…”. Bạn kể, bạn đã vượt qua những ngày tháng gian nan nhờ giọng hát ấy, giọng hát đã đem cho bạn một cảm xúc kỳ lạ, một nghị lực âm thầm … . Giờ đây, bạn đã yên ổn ở Canada, nhưng mỗi khi nhắc lại những ngày tháng cũ, bạn luôn nhắc đến bản nhạc và giọng hát trong vắt ấy…
********
Có những bản nhạc đã đi theo chúng ta suốt cả cuộc đời, có những bản nhạc được ngân lên thành lời hoặc chỉ là trong âm thầm, khi mưa thánh thót bên song hay nắng tràn trề ngoài phố, trong nỗi nhớ quắt quay hoặc khi lòng lắng xuống êm ả, trong bình minh rạng rỡ hay hoàng hôn u buồn, trong những vui sướng hoặc khổ đau … và sẽ còn đi theo chúng ta, từng ngày …
Âm nhạc ơi! hãy đến với những ai đang yêu, với những con tim đơn côi, với những con người đau thương, mất mát …
Tôi hiểu tại sao tôi chưa bao giờ quên bản nhạc ấy, một bản nhạc rất đỗi giản dị …

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét