Bài đăng phổ biến

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Nhớ Thu xưa

Nhớ Thu xưa

Một mùa Thu nữa lại về! Bánh xe thời gian cứ quay đều giữa dòng đời bất tận. Và kể từ khi có sự hiện hữu của trái đất trong vũ trụ bao la, mùa Thu đã ra đi và trở lại biết bao lần… Mùa Thu! Với cái thời tiết đầy nắng, đầy gió, xen lẫn những cơn mưa nhè nhẹ tạo nên sự lãng mạn đáng yêu. Thiên nhiên ươm đầy sắc màu thơ mộng vào Thu đã trở thành đề tài tuyệt diệu trong kho tàng văn học thơ ca của nhân loại. Thu về cũng là mùa tựu trường. Thấp thoáng những tà áo trắng tung bay trên khắp nẽo đường. Là hình ảnh của chúng ta ngày xưa đó! Sắc Thu mang đến cho con người sự rung cảm đáng yêu, đã khơi nhẹ vào hồn ta nhớ về một thuở xa xưa để rồi nghe lòng man mác những hoài niệm… Một chút gì đó vu vơ trong nỗi nhớ. Một chút gì đó chưa thể gọi thành tên. Một chút gì đó cất tận trong đáy sâu ký ức…
Thẹn thùng e ấp sau vành nón
Bắt gặp mắt ai len lén nhìn
Để cho lúng túng giăng mắt biếc
Và ấm làm sao nơi góc tim
Đời người có lúc nào đẹp bằng khoảng đời cắp sách và có tình nào đẹp bằng tình ngây thơ trong sáng của cái thời chớm lớn. Hãy cất giấu vào góc khuất trái tim đi nhé cho dù có một chút bùi ngùi tiếc nhớ, chỉ một chút thôi cũng đủ ấm lòng. Theo nhịp chảy của thời gian chúng ta đã trải qua một chặng đường chông chênh trong cuộc sống và bây giờ tuy thời gian đã quá xa, nhưng kỷ niệm thì cứ mãi gần, cứ mãi đong đầy vì nó ở ngay trong hồn ta đó! Và giờ đây! Có lẽ tâm hồn ta như già thêm một chút, cỗi cằn hơn một chút bởi bụi thời gian đã phủ lớp rêu mờ. Chỉ một chút se lạnh của gió heo may, một chiếc lá vàng rơi nhẹ cũng đủ cho lòng chúng ta chùng xuống, cũng đủ cho lòng se sắt đón Thu sang… Vậy mà khi phút giao mùa đã đến vẫn bâng khuâng trong khoảng lặng cõi hồn ta…
Xạc xào từng chiếc bay trong gió.
Lất phất ngoài hiên mưa nhẹ rơi
Ai đi trong phố chiều nay thế
Có biết hay chăng Thu đến rồi
Thu đến Thu đi theo dòng chảy
Vẫn mãi là Thu của Đất Trời
Cũng giai điệu ngọt mềm sâu lắng
Trao tặng cho đời bao ý thơ
Thu ơi! Xin cứ mãi điểm tô cho đời luôn sắc biếc, xin cứ mãi là những…
Mùa thu. Mùa của lá vàng rơi xào xạc. Mùa của những đôi bàn tay tìm đến nhau, siết chặt và truyền cho nhau tất cả hơi ấm, tình yêu thương. Mùa của những nỗi nhớ, những hoài niệm khi những đôi lứa ngậm ngùi khi xa cách… Em có biết không, Anh đã từng không yêu mùa Thu đâu. Trong cảm nhận của Anh, Mùa thu như một chàng trai xuân thì chất chứa nhiều tâm sự buồn như chàng trai trong bài thơ: Đây mùa thu tới của Xuân Diệutựa cửa nhìn xa nghĩ ngợi gì“. Mùa thu buồn lắm! Rồi Em đến bên Anh, mang theo cả mùa thu đặt vào đôi bàn tay bé nhỏ… Mùa thu… Anh và em ngồi lặng yên hàng giờ ở một góc quán… Nghe Tiếng thu xưa, Mùa thu lá bay, Thu hát cho người… Thu! Anh đã không còn thấy mùa Thu buồn nữa rồi. Vì đơn giản, bên Anh luôn có Em. Có Em bên cạnh với Anh, mùa Thu thật lãng mạn, thật đẹp. Cảm ơn Em, cảm ơn mùa Thu…
Lặng yên và ngẫm nghĩ về cuộc đời
Người ta bảo rằng ai thích mùa thu thường lãng mạn và bay bổng. Nhưng thiết nghĩ, cuộc sống thiếu lãng mạn, thiếu những cử chỉ quan tâm nhẹ nhàng, thiếu những lúc chúng ta sống chậm lại để cảm nhận cuộc sống, cảm nhận thiên nhiên thì đó có phải là sống không? Cũng như sống một cuộc sống nếu thiếu tình yêu vậy, vẫn là sống đấy nhưng có thật là sống không hay chỉ tồn tại nhỉ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét