Bài đăng phổ biến

Thứ Năm, 9 tháng 5, 2013

Một chút vô thường

Một chút vô thường
Ta gõ: “Vô thường!” trên Google và nhận được 6.200.000 kết quả (0,40 giây). Ta đọc trong Wikipedia: Vô thường nghĩa là ‘không chắc chắn’, là ‘thay đổi’, là ‘không trường tồn’!.
Cuộc đời là cõi vô thường, mọi chuyện đến và đi như một vòng luân hồi. Khi một điều gì đó đến với ta, hãy đón nhận nhưng đừng quá vui mừng. Vì có duyên, nên chúng đã đến với ta. Khi chúng ở bên ta, hãy biết quý trọng và nâng niu. Khi chúng mất đi, ta cũng đừng quá nuối tiếc. Hãy chấp nhận sự ra đi đó như một điều hiển nhiên phải có. Không có gì ở lại với ta mãi mãi.
Ở nơi cõi vô thường này, "hạnh phúc chẳng bao giờ là vĩnh cửu và tất nhiên khổ đau cũng sẽ không bao giờ là mãi mãi!". Sẽ có vui có buồn, có sướng có khổ… đan xen, xâu chuỗi trong suốt một kiếp người. Hạnh phúc không phải là những gì cuộc sống mang lại cho ta, mà do chính ta tự cảm nhận mà có. Hoàn cảnh xung quanh không mang lại cho ta hạnh phúc, mà chính ta phải tự rèn luyện từng ngày. Chúng ta cảm thấy mình hạnh phúc, ta tự tạo cho mình tâm trạng vui tươi, thanh thản thì ta sẽ được sống như vậy.
Cuộc sống giống như quả bóng nảy, những gì ta làm, những gì ta nghĩ đều được cuộc sống phản ứng lại như thế. Hạnh phúc không phải là những thứ mất đi trong quá khứ, không phải là những kỳ vọng trong tương lai, mà là những cảm xúc hiện hữu trong ta ở thời điểm hiện tại. Hãy sống trọn vẹn từng ngày, từng ngày, chúng ta sẽ có niềm hạnh phúc trọn vẹn.
Ở nơi cõi vô thường này, mọi sự xung quanh ta đổi thay. Và ta cũng thay đổi. Đó là khi ta nghe thật nhiều rằng, giờ ta đã lớn rồi, giờ ta đã khác rồi, giờ ta khác quá!
Ta không biết ta như thế là "thay đổi" hay là "trưởng thành". Ta có thay đổi hay không?
Ừ! Thì cũng đúng thôi, cuộc sống là cõi vô thường. Cõi vô thường với biết bao điều biến hóa mà chẳng lẽ ta lại mãi sống với những điều đã cũ, sống với ta đã cũ!
Nhưng liệu rằng, ta đang sống hay chỉ đang tồn tại? Hay là ta chỉ ở trọ nơi trần gian này? Sống lâu đã gọi là sống chưa? Hay là tồn tại trong thời gian dài, ngủ im trong khi thế giới ngoài kia thức?
Ta những mong một cuộc sống bình yên giữa chốn vô thường, bình yên theo cách nghĩ của ta nhưng ta đọc được đâu đó rằng: "Bình yên không phải là khi ta sống ở một nơi yên tĩnh, mà ngay cả ở nơi ồn ào nhất, lúc gặp khó khăn nhất trong cuộc đời, ta vẫn thấy lòng mình thanh thản, không gợn chút bâng khuâng".
Ta chợt nhớ mình có khá nhiều chuyện phải làm, khá nhiều việc phải giải quyết, quá nhiều người để yêu thương, nhiều thứ để bận tâm. Trong cuộc sống bộn bề lo toan, phiền muộn, ước mong, hy vọng này, liệu ta có đủ sức để giữ cho ta một trái tim, tâm hồn và cuộc sống bình yên?
Ta còn nhiều việc dang dở, nhiều thứ mà từ khá lâu rồi ta cứ tặc lưỡi để trôi qua từng giờ từng phút… rồi khi chợt ngoảnh đầu nhìn lại, có quá muộn hay không? Ta phải giải quyết chúng đi thôi.
Hình ảnh: Deviantart
Ta còn có quá nhiều người để yêu thương và được yêu thương. Ta được nuôi lớn, được sống trong chính tình yêu thương đó, vậy mà… Ta luôn cho rằng cái ta gọi là "tình cảm của riêng ta" vẫn nguyên vẹn, ta bảo thủ và nói "không ai hiểu được ta". Ta lặng lẽ để sống với cái ý nghĩ ngông cuồng ấy. Ta làm tổn thương những người mà ta yêu thương và cũng chính là những người yêu thương ta hết lòng. Ta hãy sám hối để được tha thứ đi thôi.
Ta mong sao có thể sống trọn vẹn mỗi ngày nơi chốn vô thường này! Nơi mà mọi thứ đều chuyển động theo cách riêng của nó và chắc chắn rồi, ta và bạn đang cùng chuyển động nhịp nhàng từng phách từng phách một với nó đấy thôi!

Thiên thần của ông


Thiên thần của ông
 (Tặng cháu Vân Nghi)

Thiên thần bé nhỏ của ông ơi
Thế là cháu đã chào đời
Vui mừng tưởng như mơ
Qua tháng ngày chờ đợi
Hạnh phúc đến nơi rồi...

Từ lúc cháu sinh ra ông thấy mình như đã khác
Thế giới như cũng khác
Con người như cũng khác
Khác cả những điều cháu chưa thể hình dung
Ông lên chức không cần ai đề bạt
Chính cháu đã là người đề bạt cho ông?
Cháu cho ông bỗng chốc hóa thành “Ông”
Khi được bế thiên thần trên tay run rẫy
Bé hiện là mầm măng bụ bẵm
Lớn lên làm bông mai, bông cúc, bông hồng

Cháu mới bốn tháng tuổi
Ông nói cháu chỉ cười
Ông cười cháu lại la
Ông la cháu lại cười


Ôi thiên thần của ông
Bắt đầu từ hôm nay cháu đã là chủ nhân của ngôi nhà ông mới cất
Chủ nhân của đất trời ông đang sống
Chủ nhân của con đường đời còn gập ghềnh phía trước
Chủ nhân của mặt đất còn chông gai
Chủ nhân của vòm trời còn mây đen mây trắng
Chủ nhân của dòng sông còn khúc đục, khúc trong
Để đến được mênh mông
Cháu phải học cách luồng, cách lách
Đường ra biển đời bắt đầu từ bàn chân của cháu
Có nghĩa, có nhân thường có hậu
Không phải giấc mơ đâu mà hạnh phúc hiển hiện giữa đời

Lúc cháu sinh ra hình như trên bầu trời đã xuất hiện
Một con rồng và vầng mây ngũ sắc
Khi cháu lớn lên nếu ông có quyền sắp đặt
Chỉ mong cháu giữ được cái nhìn trong trẻo đầu tiên.




Thứ Tư, 8 tháng 5, 2013

Ước gì… tựa như một cơn gió

Cơn mưa đêm qua khiến tôi thức giấc, cuộn mình trong chăn mà không tài nào ngủ được… Có lẽ đây là ngày đặc biệt của tôi nên mọi thứ diễn ra lúc ấy thật khác lạ… Một chút yên tĩnh, phố xá lúc này bình yên đến lạ kỳ. Vâng, hôm nay là ngày sinh nhật chính của tôi, ngày mà mẹ đã mang tôi đến với thế gian này. Tuy nhiên, tôi vẫn để nó trôi qua một cách nhẹ nhàng như bao ngày khác… Duy chỉ có một điều là tôi dậy sớm hơn và vẫn thói quen là ngồi trên ghế ở ban công tận hưởng bầu không khí của sớm mai trong lành.
Lặng mình thưởng thức những gì tinh tuy nhất của đất trời, vô tình một cơn gió khẽ qua mái tóc rối xù chưa chải của tôi. Với ai đó thì chuyện này thật bình thường, thế nhưng sao đối với tôi có gì đó rất lạ, chính xác là khiến lòng tôi xao xuyến lắm… Trong chốc lát tôi ước mình là một cơn gió thật nhẹ… nhẹ tênh …
Cơn gió ấy đã đánh thức một thứ gì đó đã ngủ sâu bấy lâu nay trong tôi, những đam mê mà tôi đã bỏ quên đi. Tôi thấy mọi thứ xung quanh đều là hư vô hết, những con số, những tranh đua hơn thiệt trong đời đều tan biến hết… Tôi cảm nhận được rằng điều quý giá nhất đó là sự thanh thản cho tâm hồn… là được sống trong tình yêu thương thật sự. Có lẽ một ai đó sẽ nghĩ tôi bị “khờ”, thế nhưng đó là cảm nhận thật sự sáng nay của tôi. Tôi nghiệm ra câu nói của ai đó thật đúng: "một sự kiện chấn động đôi khi không để lại cho bạn ấn tưởng gì… thế nhưng đôi lúc chỉ là một chiếc lá đang rơi, hay một làn gió khẽ qua cũng khiến bạn lặng đi và lòng tràn đầy cảm xúc".
Bao nhiêu bộn bề trong cuộc sống đã kéo tôi vào, đã làm tôi quên đi những đam mê ngày xưa… Lâu rồi, tôi không còn ôm cây đàn guitar đánh vào mỗi buổi chiều nữa, và cũng không còn thưởng thức những bản nhạc piano và mỗi sớm mai thực dậy. Bước chân vào cuộc sống mang nặng "cơm áo gạo tiền" đã khiến tôi quên đi những gì là bản chất sâu thẵm trong con người tôi đó là âm nhạc, là một người thích sự lãng mạn, thơ ca…
Tôi còn nhớ một câu mà ba tôi đã từng nói: "những người đam mê âm nhạc, văn thơ thật sự… đó là những người có tâm hồn trong sáng và thoát tục, bởi vì ở trong âm nhạc, trong văn thơ họ đã nhận ra được rất nhiều giá trị của cuộc sống, và họ viết nên những giá trị ấy". Tôi đã từng cố gắng làm theo câu nói đó, thế nhưng có lẽ tôi chưa đủ “tầm” … bởi tôi đã chọn cho mình con đường khác… ở đấy không có sự lãng mạn, không có hoa, trăng, sao mà chỉ có những nguyên lý cứng nhắc, những bon chen với đời. Tôi không hối hận với sự lựa chọn của mình… chỉ có điều trong lòng một chút hụt hẫng, một chút chới với, có lẽ thời gian qua tôi gặp một số chuyện không may chăng?
Tạm vén màn của cuộc sống hiện tại đi, tôi lại muốn quay về với bức tranh  sâu thẵm trong tôi… giá mà thời gian ngừng trôi… để ngắm nhìn đất trời thế này mãi, chỉ có tôi và bầu trời bao la kia. Muốn là cơn gió, bay đến bên những người mình yêu thương, thả đi bao muộn phiền, cho qua đi những chuyện không vui, là cơn gió thật nhẹ…
Giá mà trong cuộc sống này, mỗi con người là một cơn gió, không mang nặng suy nghĩ, tính toan… chỉ có niềm vui và tình thương dành cho nhau thì bức tranh ấy thật đẹp biết bao.
Nếu có một điều ước ngay bây giờ… tôi ước mình sẽ bay lên trên không trung… tựa như một cơn gió… bay đến làm khô đi những giọt mồ hôi của những người đang từng ngày chật vật lo toan cho cuộc sống, đến bên “người tôi yêu”… thổi nhẹ vào bàn tay một tình yêu thật ấm áp. Và nếu có 1 điều ước thứ 2, thì tôi ước mỗi người hãy là một cơn gió…mang sự bình yên đến cuộc đời này.

Cho một người ở xa


Anh một chiều lang thang trên bờ sông
Một mình không có em bên cạnh
Bao nhớ thương, tủi hờn, hoài niệm
Em biết không trong gió ngút ngàn xanh
Chẳng có em bên sông chỉ mình anh
Sông cũng hiểu, sóng vỗ đau bờ cát
Những mảnh vỏ sò nằm phơi mình bạc
Sóng nhọc lòng nhặt ghép một lời yêu
http://i1141.photobucket.com/albums/n585/enbien1/hoalan.gif
Anh gửi buồn vào sông, sông gửi vào chiều
Cho gió nhẹ đưa cát về xa tít
Chút nắng cuối ngày vương đầy tiếc nuối
Thương nhớ một thời đã quá xa xăm…
Nỗi đớn đau còn hằn vết tháng năm
Sông bền bỉ đắp bồi tình yêu cũ
Kỷ niệm xưa mênh mông chiều sóng phủ
Còn ai để anh che lạnh phía vai gầy?
http://i43.tinypic.com/2nu6gpj.jpg


Mơ xưa

http://24.media.tumblr.com/569dc4184ae7b5d2e35e16cb3d2ee6c3/tumblr_mfkiykIYrM1qcegblo1_500.jpg
Gốc cây già ta khắc tình ta
Trao tặng em một sáng thu về
Tình mới lớn. Chao ôi! lạ quá
Yêu nhau sao lại cứ ngại ngần.


Em kiêu sa, ta là kẻ phong trần
Em dịu hiền, lòng ta là vực thẳm
Giữa mênh mông ta bị đời chấp vấn
Kẻ dại khờ, ôm chặt mối tình câm.


Em có thấy như là em không thấy
Vội bước mau, sợ ánh mắt say mềm
Ta lặng im nhìn bóng người nhòa tắt
Chợt giật mình, sao ánh mắt ta cay?


Em có thấy như là em thấy
Bóng cây xưa khắc giữ tình đầy
Hai trái tim một lời nguyện ước
Gió trở mình tình vội xa bay.



Xa cao nguyên
Nhớ em nhớ về phương ấy?
Một trời thao thức .. cao nguyên
Đường xưa dã quỳ vẫn nở?
Hỏi lòng sao mãi không quên


Gặp nhau một chiều quán nhỏ
Cà phê từng giọt phân vân
Kiếp nào thương nhau em nhỉ
Nói đi – em quá ngại ngầng

Dẫu lời em chưa ước hẹn
Sao nghe thấm đẫm lòng người
Quen nhau để rồi xa cách
Nỗi niềm mang mãi về xuôi…


Giọt mưa ngoài hiên tí tách
Gợi buồn viễn khách chiều nay
Mắt em bỗng thành tia nắng
Bên trời mờ trắng mưa bay

Nhịp đời miền xuôi rất vội
Bao giờ trở lại cao nguyên
Đèo cao thẵm mù mây khói
Ngoái trông… không thấy bóng người


Mộng tình nhân

Tóc ai dài quá tóc ai ơi
tóc ngủ trên vai tóc lả lơi
tòc bay trong gió ôi tóc rối
… tóc quấn hồn tôi tóc yêu ai?


Môi ai mọng quá môi ai ơi
môi mĩm cười ai mà môi ngoan
môi mĩm cười tôi môi trao tình
môi ủ môi tôi môi yêu thương

Mắt ai trong quá mắt ai ơi
cho cả trời trong trong mắt trong
và cả hồn tôi trong đáy mắt
mắt liếc trao lời mắt thương ơi

Eo thon xinh quá eo thon ơi
nên áo dài ôm cũng lã lơi
sao anh thèm quá vòng tay khoát
như ôm chặt ai trong tay tôi

Bước ai vui quá bước ai ơi
gót vui trong gíó gót qua thềm
cho nên đời vui như chim sẻ
đời mãi dễ thương vì bước ai 

 
Tay ai thon quá tay ai ơi
tay ấm trong tay tôi siết nhanh
tay che nắng đổ trên tóc xõa
tay sen em ơi, tay quá  thon

Này bé dịu ngoan, hỡi bé ơi
bé đến nơi đây giữa đời này
bé mang thương mến gieo tim mộng
cuộc đời quá yêu khi có em

Em ngoan như một đóa hoa thơm
thơm ngát hồn tôi vạn yêu thương
một mai hoa tỏa đầy hương phấn
xin tỏa trong tôi mộng tình nhân



Hình như ta yêu nhau!

Anh nghĩ thầm: hình như có yêu em!
Dẫu cạnh anh đã có hình bóng khác
Em đến sau và vô tình đi lạc
Giữa dòng đời, em lạc đến tim anh


Những phút bên em sao quá mong manh
Là những ngày bên nhau trong thầm lặng
Những ưu tư khiến tâm hồn trĩu nặng
Anh còn lại gì? Sau những phút đam mê
Còn lại gì khi em bước ra đi?
Mang theo nỗi nhớ và trái tim anh đó
Đêm lạnh về miên man câu hỏi nhỏ
Phương trời nào, em có nhớ đến anh


Ngày tháng thôi, ngày tháng quá êm đềm
Đủ yêu thương để hóa thành kỷ niệm
Đủ ngọt ngào khiến tim anh chết lịm
Cũng đủ buồn khi thiếu vắng bóng ai…
Anh trở về đối diện với ngày mai
Với trái tim vốn không còn nguyên vẹn
Với tin yêu và những lời hứa hẹn
Rằng trọn đời này, anh sẽ không quên…


Cần thế thôi, điều anh mãi kiếm tìm
Để yêu em, để đợi chờ trong im lặng
Biết là sau nhưng cấm lòng không đặng
Nên chỉ cần em sẽ nhớ đến anh thôi
Em hãy thu mình trong trống vắng đơn côi
Ngắm anh vui, dẫu là vui bên người ấy
Người ấy của anh yêu anh nhiều như vậy
Nhưng anh vẫn quay cuồng trong nỗi nhớ dịu êm.


Nắng vẫn lên sau những màn đêm
Sau cơn mưa là một bầu trời sáng
Anh bỏ lại sau lưng một cuộc tình cay đắng
Rất nồng nàn nhưng… chẳng có tương lai.



Xa nhau

Cuộc đời là con đường nhiều lối rẽ
Không bến bờ không kết thúc đâu em
Không giao nhau trên một ngã tư nào
Gặp một lần rồi xa nhau mãi mãi …

Tại không bên nhau hay tại đời không bến đỗ?
Đèn xanh em qua đèn đỏ anh chờ
Tại em dặn lòng nên em bước tiếp
Em đã đi rồi cho anh mãi bơ vơ


Đêm từng đêm ta nhớ về em nơi ấy
Xa nhau nghìn trùng mà như vẫn nơi đây
Nhớ mắt môi em nhớ tiếng em cười
Nhớ lúc em buồn, mắt tuôn dòng lệ

Nhớ cả những con đường mà em thường ao ước
Ta bên nhau e ấp như tình đầu
Em vẫn nhắc một lần thôi anh nhé
Một lần thôi mà để nhớ suốt đời


Ai bảo sân ga mang tội với con tàu
Suốt cuộc đời vẫn ngóng người trở lại
Vẫn đứng cô đơn tháng năm dài nỗi nhớ
Người sẽ không về sao đứng đợi làm chi?

Anh sợ chia ly hay sợ mình không chung bước
Dòng thời gian không xóa đựoc tiếng yêu người
Sân ga đêm giọt sương khuya lạnh ngắt
Lạnh con con tầu và lạnh cả hồn anh


Thôi em nhé tình ta đành dang dở
Đèn đã xanh rồi em cứ bước đi em
Nuối tiếc làm chi tiếng lòng ai đã vỡ?
Chỉ có con tầu vẫn nhớ một người đi..