Bài đăng phổ biến

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Hoa núi

Hoa núi

Tôi gặp hoa bất ngờ trong ban mai.

Bấy giờ tháng giêng, sương muối vãi long lanh đầu ngọn cỏ.

Cao nguyên trải một màu xanh nắng gió,

hoang vắng mình tôi khẻ lạc chân vào.

Hương mách đường đi trong nôn nao.

Mắt thấp thỏm đón muôn hồng ngàn tía.

Nếu là cúc là lan là hồng hay là huệ…

thì hương thơm tuyệt thế đoán ra rồi.

alt

Nhưng bàng hoàng ngơ ngẫn hồn tôi.

Trắng tinh khiết một bờ hoa kỳ mỹ.

Ai vải sao vào trời đê mê kỳ bí,

thì trước tôi hoa ấy có khác nào.

alt

Tôi như người đi nắng cháy khát khao,

quì vội xuống vụa vào hương dịu mát.

Trong đắm say tôi buột lời ca hát,

nỗi yêu hoa không giấu nổi mình.

alt

Nốt nhạc cuối cùng ba chấm lặng thinh.

Môi mấp mái gọi hoa lời tha thiết.

Nhưng chợt nhận ra mình đâu đã biết,

tên của hoa có thật trên đời.

alt

Hồn hậu nồng nàn hương sắc quấn quanh tôi,

không đánh đổi cơn mưa lành gió mát.

Cứ hiền dịu vô tư, hoa hết mình thảo thơm ngào ngạt,

vạn cánh hương đêm đến rũ thầm.

alt

Bởi thế mà tôi đã lặng câm.

Bởi thế mà tôi chỉ ngắm lặng thầm.

Cắn giập môi không gọi là hoa dại.

Không dám chìa tay ra hái ngàn trinh nguyên

thanh khiết của rừng.

alt

Tôi trở về tôi hoá người dưng.

Hoa ở lại rừng thơm vào nắng gió.

Và từ đấy hồn tôi bỏ ngỏ,

chờ đêm đêm hoa núi lạc hương vào.

alt

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét