Nghi thức “thử tài” trong lễ thôi nôi của cháu nội tôi
Hôm nay, mùng 4 tháng 11 năm Quý Tỵ, tức ngày 6 tháng 12 năm 2013. Cháu nội tôi tròn một tuổi. Một cháu gái khỏe, ngoan, phát triển đều đặn. Cháu quay lại khi nghe gọi tên mình. Cháu biết vẩy tay chào; biết khách quen, lạ; biết “mi” gió hay dịu dàng đánh nhịp với cả thân mình khi nghe bà hát…
Tôi và con dâu tôi đều trong ngành y. Chúng tôi biết rõ sức “quyết định” hay ít nhất là “ảnh hưởng” của môi trường sống. Tiến triển của cấu trình chọn ngành chọn nghề của trẻ không là một chuyện “an bài” bởi … số phận.
Thế nhưng có một điều mà chúng tôi vẫn giữ, đó là nghi thức “thử tài” cháu bé bằng cách bày những vật dụng phù hợp trên một cái mâm phù hợp với tính cách của nam, hoặc nữ. Sau đó, đặt cháu bé ngồi trước các vật dụng để cháu tự chọn lựa các vật dụng như: gương, lược, viết, tập sách, nắm xôi, tiền, kéo… Vật nào được cháu chọn trước (cầm trước) dân gian tin tưởng đó là sự chọn lựa của cháu về nghề nghiệp tương lai cho mình. Như một tục lệ chơi vui (vì cho đến bây giờ, cả tôi và con dâu tôi đã theo những nghề hoàn toàn không dính dáng gì đến những vật tượng trưng mà chúng tôi đã chọn lúc thôi nôi) – chúng tôi bày trên một mâm nhôm nhiều dụng cụ nghề nghiệp khác nhau để cháu chọn, nhân ngày thôi nôi.
Trong số các vật này có ống nghe, cục xôi, cục đất, chuột máy tính, bút viết, một cái kéo, cục phấn và cả quyển sách… .
Ngồi trước cái mâm đầy các món lạ, bé đã chần chờ không dám “xông trận”. Cháu quay nhìn phía mọi người rồi bò lại bám vào mẹ cháu. Chúng tôi phải khuyến khích lắm cháu mới dám … vào cuộc.
Chúng tôi nghĩ có lẻ cháu sẽ chọn món ở ngay gần chỗ cháu ngồi. Thế nhưng bé đã tiến thẳng tới bóc cục xôi, vo vo nhìn mọi người như khoe khoang. Xong bé bóc cái máy tính nhỏ và bắt đầu bấm bấm, Kế đến bóc bọc phấn trắng và bịt tiền. Mọi người bàn: “Cháu nó lo ăn trước, tính toán rồi làm cô giáo và kiếm tiền…”
Muốn biết đúng hay sai, chúng tôi sẽ phải chờ ít nhất là hai mươi năm nữa …
Chúc cháu và tất cả mọi trẻ trên đời đều có một tương lai tươi sáng.
Thêm nửa:

Cháu nội vào phòng khám của ông nội lấy ống nghe đòi khám bệnh! Chịu nổi không?

Sang hàng xóm để "tám".

Cháu nội, 15 tháng tuổi mang ba lô dạo phố

Ngày rằm, cháu nội mặc áo lam chuẩn bị đi lễ chùa.