Chỉ là phù vân
Em đi trắng mộng vô thường
Bờ hoang cỏ dậy tầm dương uá màu
Đường thu lá rụng xạc xào
Đào nguyên cội rã mây cao vệt chùng…
Sông rơi vệt nắng lâm chung
Biếc thu nhuốm lệ theo cùng mưa qua
Thơ nhàu nát muối xát da
Chim uyên cất nghẹn tiếng tà huy bay…
Hoa nghiêng rơi bóng mưa ngoài
Vách hoang tường phủ rêu say cuối đường
Tím cà vạt áo người thương
Gió gây mắt đỏ bụi hường mùa xuân …
Hẹn xưa mộng dệt thu rưng
Đồi hoang ngậm gió ngại mừng tuổi đau
Thì thôi lỡ nhịp trầu cau
Em về xây nhánh mơ rào tàn xuân…
Trăng xuyên nhành liễu ngập ngừng
Vết xưa rơi hạt mưa tuần – vành môi
Hẹn thu khoác áo xa rồi
Tầm duyên một đoá hoa trôi – lạc bờ…
Thu lá đổ
Em bên đó nghe núi chiều gió hát
Ta phương nầy man mác mảnh hồn thu
Nhớ em lắm đêm chập chờn giấc ngủ
Trăng có về không đủ ấp tình em.
Mùa lá đổ thu về vùng biên giới
Sương mờ giăng lạnh ngắt những thu chiều
Đồng cỏ vắng tiêu điều buồn cổ mộ
Ta ước thầm vòng tay nhỏ em yêu.
Chiều gió hát ru thân đời cỏ lá
Ngủ yên đi mùa thu đã về rồi
Đừng trăn trở kẽo mai mùa đông tới
Gió bấc buồn làm nỗi nhớ không vơi.
Ta đang giữa vàng rơi mùa lá đổ
Mây u buồn chiều nắng nhạt mờ sương
Nhớ em lắm từng canh trường thao thức
Đêm thu buồn ray rức mãi khôn nguôi!
Ngày Thu
Mở ngày ra nắng thật hiền
Hương thu chín rụng bên triền đồi em
Còn nghe suối chảy ngọt mềm
Còn nghe thu cũ êm đềm quanh đây
Mở ngày ra nắng ấm đầy
Hoa hồng nhung đỏ ngất ngây tình nồng
Tìm vần thơ kể chuyện lòng
Em không buồn nữa những dòng thơ mưa
Mở ngày ra đã tới trưa
Nắng leo lên đỉnh mây vừa hỏi thăm
Bình yên về nhủ thì thầm
Em đi anh ở hương trầm tẩm thơ
Mở ngày ra vẫn còn mơ
Vẫn say với gió vẫn khờ với mây
Giả vờ như uống rượu say
Mà say say thật chiều ngây ngây hồn

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét