Bài đăng phổ biến

Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Hoài niệm tuổi học trò

Hoài niệm tuổi học trò



Giã từ năm tháng học trò đã qua rất lâu, Tôi đã xếp lại ký ức tuổi học trò trong veo vàng son một thuở vào trong chiếc bình đựng gọi là ký ức. Rồi bắt đầu lao vào cuộc sống của những bon chen danh vọng, uy tín, tiền tài. Bao nhiêu năm cố gắng sống và thích nghi không biết mệt mỏi để khoát lên mình tấm áo của tri thức, vật chất, dường như lúc nào tôi cũng cố vươn đôi chân của mình để chạy theo cho kịp cuộc sống hiện đại.
alt
Nhiều lúc đôi chân mệt nhoài vì phải quay cuồng hết công suất trong những vòng quay của cơm áo, gạo tiền. Và trong những đêm chập chờn của giấc mơ, ký ức về những năm tháng học trò ngọt lịm, màu áo trắng tinh khiết thơ ngây không vướn chút màu đen đỏ của bụi đường thi thoảng hiện về. Về màu tím của bằng lăng, màu hoa phượng đỏ rực, khoảng sân trường và những chiếc ghế đá… mấy ai đã từng đi qua mà không nhớ. Hoài niệm có lẽ là cái vô giá, không bao giờ bị mất đi. Nó chỉ nằm ở đâu đó, nơi đáy sâu tâm hồn. Và đôi khi, chỉ một cái chạm khẽ bỗng làm nó sống dậy như một điều kì diệu.
alt
Hôm nọ, nhân họp mặt cựu học sinh, tôi đã về và có dịp ngồi lại dưới hàng cây có tán lá bàng héo úa rớt rơi ngập cả sân trường. Tôi ngồi lại rất lâu, nhặt từng giọt hoài niệm ươm mềm cả một lối đi ngoan, xòe bàn tay vun vén kỷ niệm đầy về trong ký ức. Khi ngày xưa ấy, lúc đó trong mắt tôi còn là một bầu trời thơ dại…
alt
Tôi nhớ tiếng ve kêu khi hạ về, nhớ những cánh phượng hồng gấp thành cánh bướm rồi ép vào trang vở cũ. Nhớ những dòng thơ ai viết vội không tựa đề được giấu trong ngăn bàn, và tiếng nhỏ ơi khe khẽ giờ tan lớp. Tôi nhớ lắm giờ ra chơi, những cánh thư chuyền tay nhau gấp nhàu mảnh giấy. Nhớ những túi ô mai tôi mua chuộc lỗi khi lỡ làm em giận, để rồi không nhịn được em lén ăn trong giờ học, nhớ lắm cái nhéo của thầy và nỗi lo sợ khi cầm trên tay tờ giấy bảng kiểm điểm một lần em nghịch dại. Giọt nước mắt trong veo như màu mây mùa hạ của các cô bạn gái, đâu ngỡ làm chạnh lòng ai. Tình cảm tuổi học trò nồng đượm giản dị nhưng sâu lắng, trong trẻo, đẹp vô ngần sẽ không bao giờ tìm lại trên đoạn đường còn lại của cuộc đời.
alt
Tôi lang thang khắp dãy hành lang, lặng yên giữa khung trời lá rụng, tôi quay quắt với nỗi lòng trãi khắp không gian. Vẫn mái trường xưa hiền như dáng mẹ, sân trường thênh thang rợp bóng những cây bàng già. Không gian im lặng không một tiếng động, không lời thầy giảng, không hạt phấn bay, từng ô của sổ thủ thỉ lung lay như muốn gọi gió mang tôi về ghé chơi.
alt

Những thứ lặt vặt của thời học trò cứ đi theo những năm tháng. Bây giờ vẫn còn đó màu mực đã cũ, những vết ố thời gian còn đọng lại trong vạt áo trắng, những nét mực tím nhạt nhoà, những cái tên và những câu thơ tình được khắc dấu trên những thân cây xù xì, nụ cười tinh nghịch của lũ bạn ngày xưa, tiếng gọi thân thương ngày nào cứ chờn vờn thấp thoáng đâu đây… tất cả giờ đã đi về đâu rồi hỡi.
alt
Tôi gom nhặt lại chút khung trời bâng khuâng màu trắng thơ ngây cũ, dù chỉ vang ngân bất chợt trong một khoảnh khắc ngắn ngủi như thế nhưng những dư âm của một thời khờ khạo, ngây ngô luôn đọng mãi trong lòng.

Tuổi học trò không phải là một quãng thời gian ngắn ngủi để không cảm thấy xao xuyến, cũng không quá dài để thấy chán nản. Nó vừa đủ để những người luôn mang một màu hoài niệm tìm về trong những lúc chênh vênh.
alt

Màu nắng mỗi lúc một nhạt rồi sẫm lại theo ánh hoàng hôn. Tiếng gót chân còn vọng lại những góc hè rồi vút vào thênh thang vũ trụ. Cõi lòng người cũng hun hút tận trời xanh để ngày mai trở lại mang theo hương nắng mới, tưới màu vui trên những cành cây chiếc lá trước sân trường. Và em sẽ gọi bình yên về qua lối cũ, để những giấc mơ đêm thôi không còn thổn thức.
alt

Hôm nay, tôi đã tìm lại những ngây thơ ngày nào, cứ ước mình là mây để lãng đãng trôi về ký ức, và xin gió đừng thả rơi mùa cũ vội. Tôi đang tận hưởng màu nắng trãi và sân trường đang rụng trái bàng đêm hôm qua. Nắng vẫn giữ chút hồn của gió đủ để tà áo trắng nhẹ bay.
alt

Để mỗi sớm mai, tôi lại tiếp tục hòa mình vào gió biếc, nghe tất bật cuộc sống gọi tên mình, dù dòng chảy thời gian vô hình, hay cuộc sống có vội vàng và hối hả, tôi vẫn nhớ mãi những đôi mắt nai hiền yên bình tuổi áo trắng ngây thơ.
alt
Anh qua một chút lá vàng
Quay đầu khi đã đi ngang dòng đời.
Tin mà chi nữa người ơi!
Lòng ta cũng chỉ một thời thương nhau.
Những ngày xưa đã về đâu?
Đi sao mang cả nhịp cầu tim ta.
Một thời trao vội bông hoa
Một thời cỏ dại hiền hoà chân em.
Một thời thôi cũng dịu êm
Một thời xao xác nỗi niềm bâng quơ.
Nguời đi mang một câu thơ
Câu thơ mang một chữ ngờ lẻ loi.
Ta về thương lấy người thôi
Ta về khi lá vàng rơi theo mùa.
Ta về thương lấy cơn mưa
Hắt hiu trên lối bụi mờ lặng yên.
Ta về thương khoảng trời riêng
Về đau cùng với nỗi niềm tơ vương.
Đau cùng câu hát yêu thương
Ôm vào cho tron quãng đường bơ vơ.
Về quên đi hết chữ ngờ
Cho trôi cùng với lững lờ thời gian.
alt

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét