Bài đăng phổ biến

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2012

Mãi gọi thầm tên nhau

Mãi gọi thầm tên nhau
Tiếng hát bay trên hàng phố bâng khuâng
Chiều đong đưa những bước chân đau mòn
Chợt nghe mùa thu bay trên trời không
Còn ai giữa mênh mông đời mình
Nỗi đau mù lấp trên tuổi thơ

Tôi đã đến phố núi lần đầu vào một buổi chiều thu, tôi yêu phố núi từ đó. Phố núi cao, suơng mù che phủ, phố đẹp và buồn… đặc biệt vào những chiều thu thông reo trên cao, tôi vẫn thích được đi bộ dọc theo những con đường đầy suơng và lá rụng ấy…
Tôi yêu những bài hát về núi, bài hát ngợi ca thì dễ chịu, nhưng những tiếng hát mang theo sự khắc khoải thì muôn đời chẳng ai dám cùng gồng chia sẻ, nhưng lạ thay nó càng khó quên, càng khắc sâu vào tâm hồn, cùng trăn trở với tháng năm như nỗi đau mà tưởng chừng như ngủ quên trong cái đẹp hào hoa ấy… một tình yêu không trọn vẹn của ta hay phố núi?…
Phố vẫn hoang vu từ lúc em đi
Rồi trong mưa gió biết ai vỗ về
Bàn tay nào đưa em trong lần vui
Bằng những tiếng chim non thì thầm
Cho ngày tháng ưu phiền em quên


Còn đâu “Bàn tay nào đưa em trong lần vui bằng những tiếng chim non thì thầm” để dịu dàng xoa đi nỗi đau ngày tháng của kiếp người vốn nhiều đa đoan trắc trở…
Tình trong cơn ngủ mê
Rồi phai trên hàng mi
Chợt khi mình nhớ về
Mộng thành mây bay đi
Còn gì trên đôi tay
Nên thầm hờn dỗi mình
Cho tình càng thêm say

Chẳng ai hiểu được chữ ngờ! câu nói quen thuộc nhưng có lúc khiến ta quên… ta quên vì trong niềm hân hoan hạnh phúc, quên vì tình yêu bay cao… ta không biết rằng hạnh phúc mong manh như suơng, nó không chỉ để dành mà hưởng và chúng ta luôn cần phải tạo ra nó để mà sống đời…
Hạnh phúc chỉ là cơn gió tình cờ trong những niềm đau…

Ta không thể định vị được lòng mình, ta lẻ loi, ta xa phố núi từ đấy … con đường gầy mưa đổ, phố xác xơ đèn đêm, ta giật mình bỡ ngỡ, phố đau mòn trong tim…
Càng muốn quên lại càng nhớ!
giá như…
“Tiếng hát ru em còn nuối trên môi
Lời nào gian dối cũng xin qua rồi
Để lỡ ngày sau khi ta cần nhau
Còn nuôi chút êm vui ngày đầu
Cho mình mãi gọi thầm tên nhau…
Kĩ niệm vẫn chỉ là kĩ niệm dù cho ta có ước mơ… và cổ tích sẽ chẳng bao giờ có thật, nhất là đối với ta… nhưng niềm tin chẳng bao giờ dư thừa, ta vẫn hy vọng một ngày nào đó ta được gọi tên nhau giữa phố núi bình minh.

Hợp âm bài: Xin còn gọi tên nhau (Am)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét