Bài đăng phổ biến

Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2012

Nỗi nhớ 2


Người ta thường nói càng xa càng nhớ, nỗi nhớ dường như thường gắn liền với hai chữ khoảng cách; nhưng có lẽ, trong tình yêu nỗi nhớ luôn tồn tại khi chỉ cần không nhìn thấy nửa kia của mình… Đó có thể không phải là một nỗi nhớ quay quắt, một nỗi nhớ âm thầm chấp nhận của tình yêu xa cách mà là một điều gì đó trống trải, xa vắng và hẫng hụt khi không thấy nhau. Tuy vậy thôi, nhưng cũng đủ làm cảm giác chờ mong khoảnh khắc được gặp nhau đến chảy bỏng…

Nỗi nhớ là khi đi trên đường hay khi làm bất kì chuyện gì, hình bóng của người ấy đều hiện lên, những kỷ niệm dù là rất nhỏ cũng đủ để mình mỉm cười. Tất cả rất tự nhiên hiện lên để biết rằng không lúc nào là mình không nhớ tới người ấy….

Nỗi nhớ là trong bất kì những khoảng thời gian trống nào, mọi suy nghĩ đều hướng về người ấy, đọc lại những tin nhắn, nhìn lại những bức ảnh, ngắm thật lâu mà chỉ muốn ôm chúng thật chặt, trông chờ phép màu có thể mang người ấy từ một điều gì đó vô hình trong tiềm thức trở thành con người hữu hình có hơi ấm cho một vòng tay, có hạnh phúc cho một ánh mắt yêu thương….



Nỗi nhớ là khi nhìn mong ngóng cái điện thoại, trông chờ dòng tin nhắn, chỉ rất nhỏ thôi cũng đủ để mình nở nụ cười nhỏ nhỏ, mà bất kì ai nhìn thấy lúc đó cũng đều có thể cảm nhận được cảm giác hạnh phúc của mình lớn lao như thế nào…


Nỗi nhớ là khi mình mong được nhìn thấy người ấy hàng ngày, chỉ một ánh mắt nhìn thôi cũng để mình cảm thấy ấm áp, bao nhiêu tâm trạng trống trải, nhớ mong như cùng tan biến hết. Điều ở lại là cảm giác kỳ lạ cho một điều không thể lý giải về sức mạnh của một hình dáng, một bóng hình, rất quen thuộc nhưng sao lại có thể mang lại cho mình nhiều cảm xúc tới vậy….


Nỗi nhớ là miên man những suy nghĩ về người ấy, cho dù là mới gặp nhau, cho dù là vừa tạm biệt được vài phút thì cảm giác trông mong một tin nhắn về nhà an toàn của người ấy cũng đủ để ta biết nỗi chờ đợi vài phút nó dài ra sao….

Nỗi nhớ là cả một niềm cảm động mạnh mẽ, là một tin nhắn nhớ thương mà khi nhận được mình cảm nhận thấy rõ ràng như có một cơn sóng cảm xúc dậy lên trong lòng, xúc động có, nhớ nhung có, mong mỏi có, và đôi khi còn có cả những giọt nước mắt,… nhớ mà không thế gặp, nhớ mà không thể ôm người ấy, nhớ mà không thể nói chuyện… điều đó thật sự để lại rất nhiều những xúc cảm khó có thể kìm nén…


Nỗi nhớ là khi xem bộ phim tình cảm hay, nghe một câu chuyện tình yêu xúc động, ta bắt gặp hình ảnh của người ấy trong đó, nghĩ thật nhiều, mơ mộng thật nhiều để biết rằng những lời thoại trong phim, những tình tiết trong truyện đều là những cảm xúc hoàn toàn có thật và không xa rời thực tế chút nào. Khi đó hình ảnh người ấy lại hiện lên khiến ta mỉm cười vì mình đã hiểu được một phần thế nào là yêu….


Yêu là nhớ, là thương, là vấn vương đợi chờ, cho dù là một khoảng cách xa xôi hay gần gũi, cho dù là được nhìn thấy người ấy hàng ngày thì nỗi nhớ đều mang lại rất nhiều những cung bậc, những tâm trạng cho những người yêu nhau… Đơn giản chỉ vì sự tồn tại, xuất hiện của người ấy đối với ta đã là cả một niềm hạnh phúc, được bên cạnh người ấy đã là cả một niềm ấm áp và bình yên… Hằng ngày ta tựa mình vào nỗi nhớ… Để yêu ... Và để sống...

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Ngày xưa kỷ niệm

Ngày xưa kỷ niệm


Giờ đây, khi đã là một “người già”, mỗi khi muốn nghĩ về những tươi vui, an lành trong những ngột ngạt của cuộc sống, tôi chỉ còn mơ lại những hoài niệm khắc sâu trong tâm khảm về một thời quá khứ. Tôi chỉ còn biết nhớ thiết tha một thời êm đẹp đã “ra đi không bao giờ trở lại”.


Cuộc sống là những chuỗi ngày dài liên tục lao vòng quay bất tận của công việc và những mối quan hệ. Cuộc sống là những phút giây tất tả bận rộn với những vui buồn.
Chỉ có dăm ba phút thảnh thơi, cho ngày xưa ùa về với biết bao kí ức, cho nao nao những yên ả tưởng như ngủ vùi lâu lắm. Ngày xưa không chỉ có toàn niềm vui. Kí ức chất chứa cả những nỗi buồn lãng đãng, những giọt nước mắt ăm ắp.


Nhưng tôi vẫn luôn nhớ ngày xưa bằng một nỗi nhớ thiết tha từ tận đáy sâu trái tim mình.

Tôi lớn lên nơi miền quê thân thương với những cánh đồng lúa xanh mướt, trải dài đến ngút tầm mắt. Mỗi độ lúa chín vào mùa, mùi thơm của đất quyện với hương lúa mới cứ nao nao, nồng nồng, say say đến lạ!


Tuổi thơ tôi cũng êm đềm trôi theo những kỉ niệm vui buồn nơi yên ả ấy: Ngày xưa có cánh diều chao hững hờ, vi vút sau rặng tre. Ngày xưa có cánh cò bay la đà chập chờn theo đồng lúa.

Ngày xưa không phải là một quãng thời gian quá xa nhưng cũng không thể quay về được. Thời gian trong tôi bây giờ như quay ngược trở lại, hoà với dòng hồi tưởng miên man. Ngày xưa! Có những chiều lang thang thả diều, vặt nhánh cỏ gà chơi chọi nhau chí chóe trên đường quê hiền hòa.


Có những trưa nắng oi ả mắc võng ngủ mơ màng dưới rặng tre gió thổi vi vu. Ngày xưa chỉ còn là kỉ niệm về một thời thơ ấu hay hờn hay dỗi đã trôi xa thật xa:

Tuổi thơ như áng mây rồi sẽ mãi bay về cuối trời.
Thời gian xóa những kỷ niệm dấu yêu

Tuổi thơ tôi đã biết yêu quê hương qua từng câu ca dao của mẹ với cánh cò bay lả bay la, qua từng câu chuyện cổ tích của cha. Vẫn là những câu “ngày xửa, ngày xưa” nhưng mỗi chuyện, ba lại đưa tôi vào một thế giới mới, say mê hơn, háo hức hơn. Và đến giờ, cái điệp từ “ngày xưa” thêm một lần nữa trở lại, không phải với thế giới thần tiên mà với chính bản thân mình.


Tôi lắng nghe trong lòng thổn thức tiếng gọi “Ngày xưa” với bao cảm xúc ngổn ngang. Tôi lại như thấy thấp thoáng hình ảnh của đám trẻ con chúng tôi ngày nào chân trần chạy băng băng trên cánh đồng, tay nắm chặt sợi dây diều, miệng tíu tít, còn đôi mắt háo hức dõi theo từng cánh gió chao nghiêng…

Ngày xưa ơi, mãi xa tuổi thơ,
xa cánh diều chở bao ước mơ,
còn đâu bóng hoàng hôn những chiều mờ tím.


Tất cả đã trôi xa. Cánh diều cũng như đứt dây bay về cuối trời. Dỗi hờn cũng không thể níu giữ những gì đã tuột khỏi tầm tay, chỉ còn có thể hồi tưởng lại những chiều thơ mộng với bóng hoàng hôn chầm chậm xuống dưới bầu trời.

Ngày xưa qua đi, bỏ lại cả lời hứa của một thời thơ dại, bỏ lại tất cả những gì hồn nhiên, trong trẻo nhất.

Cuộc sống không hoàn toàn đẹp đẽ và bình yên như câu ca dao của mẹ, như câu chuyện cổ tích của ba. Cuộc sống cũng không êm ả như những chiều mùa hè đi tắm sông, thả diều, hái hoa, bắt bướm…


Không phải như một sự tìm quên mà tôi biết, cái ngày xưa ấy đã mang lại cho mình nỗi yên bình nơi thực tại bây giờ. Dòng đời vẫn chảy trôi bình dị như bao đời vẫn thế. Chỉ đôi khi trái tim đập ngược trở lại, những hoài niệm ngày cũ lại hiện về. Để sau nỗi nhớ, sau nỗi buồn là những tiếng cười vui cho những ngày sắp tới.
Để tôi vẫn luôn sống, vẫn luôn mạnh mẽ như mới là một cây xanh, không vội vàng héo úa như những ngày xa xưa ấy.

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012



).


T KHÚC
Nguyễn tạ Ơn
Viết bng T Hư Huyn Cm trên sông ln (nay đã nh vì bãi bi).
Ha vi lòng s ký âm nếu biết s dng phn mm thích hp (ha đã hơn 18 năm).
Tôi đang đóng mt tn kch dài
Trên sân khu tôi múa loay hoay
Tôi vui sướng mang nhng cân đai
Yêu hay ghét cho tròn vi vai
Mt tôi bôi phn lòng nhng u hoài
+++
Tôi đang đóng vai nhng anh hùng
Đang ra sc thoi đấm lung tung
Tôi đi đứng muôn tiếng hoan hô
Khi tôi chết thân vùi đất khô
Người ta vui sướng chè chén trên m
+++
Khi sân khu tan hát thưa người
Thay xiêm áo tôi đóng vai tôi
Bao cay đắng chua xót lên ngôi
Bao yêu ghét vê tròn ly tôi
 Ngoài kia bóng ti đời vn trôi dài
+++
Ôi tn kch dài
Mà bao năm tôi vn mit mài
Và tương lai sao vn còn dài