Bài đăng phổ biến

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

Ta ơi! Ngừng lại để yêu thương 

Cuộc sống vội vàng, tất bật. Tình người mong manh, dễ vỡ. Có đôi lúc ta không biết mình đang sống vì cái gì nữa.
Cho nên đôi lúc ta muốn ngừng lại và bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời, về con người. Ngừng lại để biết ta vẫn còn tồn tại theo cách nghĩ của mình. Ngừng lại một phút để biết mình đang làm gì, làm như thế nào và làm vì ai. Ngừng lại để nhớ rằng ta đang yêu thương một ai đó và củng có một ai đó đang yêu thương ta.
Cuộc sống vẫn trôi đi khi ta ngừng lại, ta nhìn lại mình của những năm tháng đã qua:
Một lần yêu thương, một lần tan vỡ. Nhiều lần yêu thương, nhiều lần tan vỡ.

Bạn bè ngày cũ bây giờ người còn người mất, có người đã thật xa xôi dù gần nhau trong gang tấc.

Khoảng cách không gian, khoảng cách thời gian đều không đáng sợ bằng khoảng cách của hai tâm hồn.
Ngừng lại để ta giật mình hoảng hốt, có phải ta đã quá vô cảm, quá lạnh lùng.
… Bao lâu rồi ta đã không còn biết khóc, bao lâu rồi ta không còn nhói đau vì vết thương của một ai đó.
… Bao lâu rồi ta chỉ biết yêu mình! Ngừng lại để cảm nhận cuộc sống, ngừng lại để cảm nhận yêu thương.
Sống và tồn tại là hai điều hòan toàn khác nhau, sống không chỉ ăn, chỉ ngủ, chỉ thở; sống là phải được làm chính mình, được quan tâm, được chia sẻ, biết quan tâm, biết chia sẻ.

Đã bao lâu rồi ta không còn biết sống.
Trái tim ta vẫn còn đau lắm nhưng nỗi đau này là do ta hay do ai đó gây cho ta? Ta đã không biết yêu thương và ta đã trả giá, ta đã chỉ biết có mình nên ta đã mất nhau.
Nếu giờ đây ta còn đau vì vết thương ngày xưa ấy thì phải chăng ta lại không biết sống thêm một lần nữa.
Dường như lúc nào ta cũng lắng nghe và đọng lại những xúc cảm của một ngày, dần dần trôi và nó vun xới cho mảnh đất khô cằn trong trái tim ta. Một trái tim có nhiều mảnh ghép lại và những vết xước chẳng thể xóa nhòa, một lí trí luôn chặn đứng những gì gọi là của cuộc sống. Có phải chăng nơi tâm hồn ta đã ôm quá nhiều những lo toan và vụn vặt, và có phải rằng cái bộn bề của dòng đời trôi này làm cho tim ta đã trở nên trầm lắng! Chưa bao giờ ta dành một thời gian thật nhiều để suy nghĩ, và hôm nay ta nên nghe nó, ta đã lãng quên nó từ khi nào để giờ đây ta giật mình nhận ra nó gần tuột mất khỏi ta! Có những thứ bất ngờ lắm, và những đến rồi đi, những qua lại giữa hàng vạn người, để rồi bất chợt có một nơi làm ta nhập nhoạng, ta choáng váng, ta không giữ nổi những lập trường của mình nữa! Dù có lúc ta luôn đẩy ra xa nhưng rồi có một thứ gì ấy cứ gần lại, gần lại để rồi ta phó mặc cho nơi ấy, ta thả lòng mình ra và ta thấy nhẹ nhõm. Những vết xước như ẩn xuống, những mảnh chắp vá chằng lên, nó xóa dần xóa dần đi những lỗ hổng nơi mềm yếu nhất!
Có những thứ bất ngờ lắm, và những đến rồi đi, những qua lại giữa hàng vạn người, để rồi bất chợt có một nơi làm ta nhập nhoạng, ta choáng váng, ta không giữ nổi những lập trường của mình nữa! Dù có lúc ta luôn đẩy ra xa nhưng rồi có một thứ gì ấy cứ gần lại, gần lại để rồi ta phó mặc cho nơi ấy, ta thả lòng mình ra và ta thấy nhẹ nhõm. Những vết xước như ẩn xuống, những mảnh chắp vá chằng lên, nó xóa dần xóa dần đi những lỗ hổng nơi mềm yếu nhất!. Một cánh cửa đóng lại sẽ có một cánh cửa khác mở ra, cuộc sống không có con đường cùng, chỉ có chăng là ta đã tự làm cùng đường mình. Cuộc sống đã cho ta yêu thương sao ta lại chối từ, cuộc sống cho ta niềm vui sao ta lại u buồn.
Ôi cuộc sống mong manh, ngắn ngủi; biết đâu ta sẽ chẳng có ngày mai, thôi hôm nay cho ta ngừng lại, ngừng lại một ngày để ta biết yêu thương.

Giữa vòng xoáy cuộc sống bon chen, ồn ào này có lúc nào ta ngừng lại để yêu thương (hay chỉ là cảm nhận sự yêu thương).

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét