Nỗi nhớ không nhau
Anh muốn viết một bản tình ca
Dành cho em và những ngày đã cũ
Phố sương mù
Nỗi nhớ em ngột ngạt dâng trào
Nỗi nhớ đong đầy
Rồi
… bỗng hóa hư hao
Anh vẩn muốn chúng mình gặp lại nhau
Nhưng tận cùng trong tim có lực gì kéo lại,
thôi thì để nỗi đau
bình yên ngủ
yêu thương xưa
nói vạn lời không đủ
ngôn từ nào
khỏa lắp mỗi chờ mong?
Có một thời anh chỉ biết đợi trông
Để một thời nay đã thành hoài niệm
…
Anh bây giờ đã biết bình yên
Khi mưa chiều về ngang qua ô cửa
Đừng nhắc nữa
Những mùa đã cũ
Ký ức nay không màu
Trong nỗi nhớ không nhau!
Mưa ngày đó
Qua khung cửa ngày mưa
Nỗi nhớ vừa ô kính
Không gian như yên tĩnh
Từng giọt tí tách rơi…
Nỗi nhớ vừa ô kính
Không gian như yên tĩnh
Từng giọt tí tách rơi…
Những kỷ niệm ngày xưa
Đôi khi anh nhớ lại
Chẳng có gì mãi mãi
Anh chỉ sợ mình quên.
Đôi khi anh nhớ lại
Chẳng có gì mãi mãi
Anh chỉ sợ mình quên.
Nhớ con đường không tên
Ngày đó mình đi lạc
Rồi thời gian dằng dặc
Đâu xóa nổi tên em…
Ngày đó mình đi lạc
Rồi thời gian dằng dặc
Đâu xóa nổi tên em…
Cơn mưa ướt vai mềm
Làm tim anh bối rối
Khi biết em vẫn đợi
Chờ anh trước hiên nhà.
Làm tim anh bối rối
Khi biết em vẫn đợi
Chờ anh trước hiên nhà.
Tháng năm của chúng ta
Biết bao điều đã lỡ
Có lúc nào em nhớ
Mưa ngày đó không em?
Biết bao điều đã lỡ
Có lúc nào em nhớ
Mưa ngày đó không em?





Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét