Bài đăng phổ biến

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

Lan man về thương và yêu

Lan man về thương và yêu

Trong ngôn ngữ, thường hay dùng chung thương và yêu cũng vậy. Cũng đúng thôi vì tiếng Anh họ chỉ dùng Love hay tiếng Pháp là Aimer. Không hiểu sao mà tôi thích chữ "thương" hơn chữ "yêu". Tuy nhiên, nếu xét theo đúng nghĩa của từ thương và yêu trong tâm lý học thì thương và yêu đều là những thuật ngữ mô tả đời sống tình cảm hay trạng thái tình cảm của con người. Từ thương theo tiếng Việt thường dựa trên sự đồng cảm về tâm hồn là chủ yếu nên có thể dùng từ thương để nói về tình cảm của con đối với mẹ, của bạn bè đối với nhau hay cả trong quan hệ vợ chồng, yêu đương. Khi dùng từ thương với một đối tượng cùng tuổi trong mối quan hệ tình cảm thì có thể người ấy muốn nói mình rất rung động và chờ đợi thời gian sâu hơn cũng như sự hưởng ứng của đối tượng nhiều hơn. Khi nói rằng yêu có nghĩa là mình thực sự rất thích đối tượng kể cả về hình thức, nội dung cũng như sự hấp dẫn của người ấy về mặt giới tính đối với chính mình.
“Thương” thì thích hơn là yêu, vì đã thương là thương dài, thương trong tình nghĩa và thương mãi về sau. Tình yêu có khi còn ngộ nhận, còn nông nổi, hờn ghen, ích kỷ nhưng niềm thương thì lúc nào cũng nhẹ nhàng, đằm thắm mà rong ruổi theo ta suốt cuộc đời. Nếu chữ "yêu" nghe nồng nàn, da diết thì chữ "thương" nghe khép nép hơn, nhưng lại có gì đó nhẫn nại, có gì đó dõi theo, có gì đó âm thầm mà bền bỉ.
Cớ sao mà cùng một nghĩa, là "thương" mà không phải "yêu" lại luôn được đặt cạnh "nhớ" tạo thành “nhớ thương”. Phải chăng vì trong một chữ "thương" thôi đã bao hàm muôn nỗi nhớ. Chữ "thương" chân chất không phân chia. Người vẫn than "yêu đơn phương" ít nghe ai trách "thương đơn phương".
Thương là thương thôi...
Chữ "thương" nghe quảng đại và rộng rãi: Thương mẹ, thương cha, thương cô thầy, bè bạn, anh chị em. Là thân thương. Ta dùng từ "thương" cho cả người xa lạ, không quen. Nói chung là thương người. Thương cho cả "người thương" mong nhớ. Chữ "thương" nói ra nghe nhẹ nhàng, trong veo mà muôn vàn ý nghĩa. Và có lẽ tình thương phải chăng vì thế vẫn bền chặt hơn tình yêu.
Tình Yêu thường là thứ thiên về cảm giác, mà cảm giác chưa bao giờ là điểm tựa thực sự vững vàng cả. Khi Yêu đi hết chặng đường của mình, thì hoặc là nó biến mất vĩnh viễn, hoặc sẽ chuyển sang một dạng thức cao cả và sâu sắc hơn: Thương. Rồi sẽ đến lúc những đắm say cuồng nhiệt, những say mê của buổi ban đầu và tuổi trẻ biến mất, để thay vào đó là cảm giác gắn bó, thấu hiểu, cảm nhận trong nhau từng niềm vui hay nỗi buồn.
Trong đời, tôi biết có thứ tình cảm gần như là yêu, nhiều hơn cả yêu mà không phải là yêu. Nó trong lành và yên bình, thanh khiết và chân thành như một vạt nắng sớm chiếu qua giọt sương. Tôi chưa biết định nghĩa nó thế nào, cũng chẳng biết bao nhiêu người dành cho nhau thứ tình cảm lạ kỳ như thế nên chỉ có một chữ “thương” muôn nghĩa mới đủ sức gói gọn tất cả. Ta thương một người, thương cả cái nói, cái cười, từng cách ngắt câu nhả chữ khi nói chuyện. Câu chuyện đôi khi cứ xoay vần, lặp đi lặp lại chỉ chừng đó. Thương một người, ta chưa bao giờ chán nghe nhau bằng tất cả giác quan và trái tim mình. Thương một người, thương càng thêm thương khi sau giọng nói vui tươi kia, ta nhìn ra trong ánh mắt sự mệt mỏi nhuốm màu. Tương lai rồi sẽ đi đến đâu, người rồi thì sẽ ra sao, ta sẽ ra sao, chúng ta sẽ ra sao? Vì đời luôn biến động và thỉnh thoảng xám ngoét, vì tương lai thật khó nói, ta lại càng thương nhau.
Chữ “thương” dắt ta đi qua những ngỡ ngàng, những thất vọng, những trách móc rồi chấp nhận. Nó vừa lặng lẽ, vừa trông theo, vừa khắc khoải, vừa khao khát, vừa đợi mong. Nhưng nó bình yên hơn tình yêu, bởi chúng ta chẳng bao giờ thuộc về riêng nhau, không chiếm hữu, không đòi hỏi, không thêm nữa… Chỉ cần ngồi cạnh nhau, chỉ cần ta bước vào căn phòng và bắt gặp dáng lưng người, chỉ cần nhìn vào mắt nhau và người nói: “Mọi thứ vẫn ổn!”. Ta thương một người chỉ cần có vậy, nên người luôn cho tôi một cảm giác đủ đầy an yên. Ta thương một người, thương cả cái xấu xa, yếu đuối. Chẳng có gì là vĩnh cửu, và rồi sẽ có lúc phải lụi tàn. Nhưng thêm một ngày thôi, cũng đáng để “thương nhau”.

Đôi điều về bệnh tương tư

Đôi điều về bệnh tương tư

Nói đến tương tư, ai cũng nhớ đến bài thơ nổi tiếng của Nguyễn Bính. Bài “tương tư”
Thôn Ðoài ngồi nhớ thôn Ðông,
Một người chín nhớ mười mong một người.
Gió mưa là bệnh của trời,
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.
Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đỏ thành cây lá vàng.
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành
Nhưng đây cách một đầu đình
Có xa xôi mấy mà tình xa xôi
Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai biết, ai người biết cho.
Bao giờ bến mới gặp đò,
Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau.
Nhà em có một giàn trầu,
Nhà anh có một hàng cau liên phòng.
Thôn Ðoài thì nhớ thôn Ðông
Cau thôn Ðoài nhớ trầu không thôn nào?
Thật ra bệnh tương tư có xuất xứ từ chuyện "Song Tinh Bất Dạ", Câu chuyện này ra đời trước truyện kiều của Nguyễn Du 100 năm và trước chuyện Lục Vân Tiên 150 năm; Truyện kể về chàng Song Tinh hiệu là Bất Dạ con nuôi của quan Ngự Sử Giám Hồ, Khi khôn lớn xin mẹ lên kinh học thi, ở đây Song Tinh cảm tài và yêu Nhuỵ Châu con gái của Quan Ngự Sử, 2 bên bộc lộ tình ý nhưng mà hok dám nói ra vì sợ đạo lý. Tình yêu quá nặng Song Tinh mang bệnh tương tư, Quan Ngự sử phải hứa gả Nhuỵ Châu cho, từ đó chàng mới thuyên giảm bệnh tình.
Và thật sự bệnh tương tư chỉ điều trị được khi giải toả ức chế của bệnh nhân mà thôi, nghĩa là khi bệnh nhân gặp được người yêu như Mị Nương gặp được Trương Chi, Phan Sinh gặp Diệu Thường, Tú Uyên gặp Giáng Kiều...
Về phương diện khoa học đó là sự xáo trộn mãnh liệt các kích thích tố làm hệ thống miễn dịch suy giảm, làm mất cân bằng hệ thống thần kinh giao cảm và đối giao cảm.
Nó không phải là một bệnh có nguyên nhân tâm thần kinh hay nguyên nhân di truyền, nó cũng không phải là một bệnh thực thể mà nguyên nhân vốn chỉ vì một sự trắc trở xa vắng, một nhớ nhung vời vợi, một nỗi ray rức khổ đau luôn luôn hiện diện ngày cũng như đêm trong đời sống của bệnh nhân.
Thuốc men, điều dưởng hay tâm lý liệu pháp đều là vô ích không thể điều trị khỏi được chỉ trừ khi bệnh nhân được nhìn thấy bóng dáng , được gặp mặt người yêu và nhất là được nghe những lời an ủi chính từ miệng người ấy nói ra mà thôi.
Tương tư là một bệnh của một sự lãng mạn mà hình như chĩ xảy ra trong nền văn hóa phương Đông, trong những tình sử có một không hai.
Vì thế Yêu ko phải là hưởng thụ cảm giác sung sướng, hạnh phúc mà là cảm nhận cả sự đau khổ có thể là cả thể chất và tinh thần.
Gặp gở, yêu đương, nhớ nhung, tương tư, xa cách rồi tái hợp, cũng giống như cái thiện luôn luôn thắng cái ác... là các giáo điều của Nho giáo và Phật giáo cũng là nền tảng tư duy của xã hội mình. Vậy mong cho những người yêu thương nhau đừng phải xa cách nhau, cho dù qua bao thử thách cuối cùng thì cũng đến được với nhau.

Hãy tôn trọng phụ nữ hơn

Hãy tôn trọng phụ nữ hơn

Về cách đối xử với phụ nữ, tôi thấy nhiều đàn ông Việt Nam có những khuyết điểm từ bao lâu nay, tới nỗi dường như chúng trở thành một điều hiển nhiên. Có rất nhiều việc mà cánh đàn ông nghiễm nhiên khoán trắng cho các chị em: Rửa bát, lau dọn nhà cửa, kèm con cái học, cơm nước, v..v.. Nếu một hôm nào đó lũ bạn bắt gặp một anh chàng mặc tạp dề đứng trong bếp nấu cơm, dám cá tới 90% là anh ta sẽ bị nói là “đồ đàn bà”, “đồ gay”.
Hoặc như khi đứng trước một quyết định quan trọng nào đó, nếu một mày râu dám cất lên câu: “Để tớ tham khảo ý kiến vợ tớ xem sao đã” thì đống chiến hữu đàn ông sẽ cười lăn lê bò toài và vỗ vai bạn mà nói “đồ sợ vợ”, “đồ hèn”. Cái định kiến cổ hủ có từ hồi phong kiến vẫn có sức sống dai dẳng tới tận bây giờ, khiến bao người-mang-giới-tính-nam sẽ không bao giờ trở thành ĐÀN ÔNG, bởi họ sợ dư luận đánh giá họ là yếu đuối.
Còn tôi, tôi quan niệm  một người khi đang vui vẻ cùng bạn bè sẵn sàng đứng lên ra về chỉ vì “vợ tôi cần tôi về nhà” là một người đàn ông đích thực, bởi anh ta đang tôn trọng phụ nữ. Họ tôn trọng lời nói của phụ nữ, ước muốn của phụ nữ, và họ dành cho phụ nữ sự ưu tiên, bởi phụ nữ cần họ. Một người đàn ông sẽ không dùng vũ lực hay cãi nhau tục tĩu với phụ nữ, ngay cả khi anh ta đang bị lăng mạ, sỉ nhục.
Đàn ông đích thực hiểu rằng thứ sức mạnh vượt trội mà mẹ thiên nhiên đã ưu ái ban tặng cho họ nên được dành để bảo vệ, nâng niu phái yếu; và trí tuệ của họ nên được dùng để đưa ra những lời nói quan trọng vào đúng nơi, đúng lúc, để nói lời yêu thương chứ không phải để nghĩ ra lời đốp chát phản bác với phái yếu.
Đừng vội nghĩ rằng những điều này là dễ dàng. Đâu phải hiếm những bài báo hay bản tin nói về những người chồng đánh đập vợ dã man, đâu phải hiếm những khi ta bắt gặp trên đường một anh chàng chửi bới cô người yêu bằng những từ ngữ thô tục như nói với kẻ thù. Đọc tới đây có thể sẽ nhiều anh nói: “Không có lửa làm sao có khói”, “Nếu cô ta không láo thì tôi cũng không thế”. Vậy tức là nếu phụ nữ “láo” thì hành động vũ phu, thô lỗ của các anh được hợp thức hóa? Vậy tới khi các anh “láo”, thì hẳn là các cô các chị cũng được quyền… vũ thê với các anh chứ?

Ta phải tôn trọng phụ nữ. Lý do tôn trọng phụ nữ thì nhiều, nhưng tôi chỉ đưa ra đúng một lý do đó thôi: Họ rất vĩ đại. Một người phụ nữ đã đưa đem cuộc sống tới cho ta, thì không có lí nào ta lại không tôn trọng những người giống vậy. Biết đâu một trong những người ta từng (hoặc sẽ) đối xử tệ lại là vợ ta sau này, là người sinh cho ta những đứa con, là người sẽ phải hy sinh rất nhiều để giữ lửa cho cuộc sống gia đình hạnh phúc cho ta?
Để thực sự tôn trọng phái yếu, phái mạnh chúng ta nên hiểu được sự khác biệt trong lối suy nghĩ giữa đàn ông và phụ nữ. Khi mà cánh đàn ông luôn có thiên hướng tìm tới cách giải quyết vấn đề, đến cách vận hành công việc, thì phụ nữ lại thích bày tỏ cảm nghĩ về vấn đề và con người (chính vì vậy mà phái nữ luôn quan trọng khía cạnh cảm xúc và đánh giá cánh đàn ông là thô kệch, trong khi đàn ông lại nghĩ về phụ nữ với các tính từ như “ủy mị”, “lắm lời”. Đây cũng là nguyên do chính khiến hai nửa thế giới chưa bao giờ ngừng phát sinh mâu thuẫn.
Hiểu được điều này, các anh em hãy bắt tay ngay vào việc tôn trọng phụ nữ. Mỗi khi phái yếu mở lời tâm sự về vấn đề gì đó, hãy tắt tivi hay tạm dừng trò chơi để dành thời gian lắng nghe, thực sự lắng nghe họ. Đừng vội vàng đưa ngay ra lời khuyên để giải quyết vấn đề (theo cách nghĩ của đàn ông), bởi cái họ thực sự cần là được giải tỏa và được lắng nghe. Hãy quan tâm nhiều hơn tới mặt cảm xúc của họ bằng cách dùng những từ liên quan tới tâm lý như: “Em cảm thấy sao về vấn đề đó?”. “Em nghĩ gì thế?”, “Anh hiểu cảm giác của em”.
Hãy tập để ý những điều nhỏ nhặt nhất về họ, bởi đó là cách họ suy nghĩ: “Ồ em mới đổi kẹp tóc à? Trông hợp với em lắm đấy” sẽ thực sự làm họ vui cả ngày. “Em đang buồn à? Bởi anh thấy nét mặt em hôm nay không được vui.” sẽ khiến họ thấy bạn là người đáng để nương tựa. Hãy cảm thông với sự nắng mưa bất thường của phụ nữ, bởi bản chất của họ vốn là vậy.
Trước đây tôi cũng từng nghĩ phụ nữ thật rắc rối, lắm chuyện, và đó cũng là lý do tôi luôn gặp rắc rối mỗi khi nói chuyện với người khác giới từ mẹ tới chị, tới người yêu, bạn bè. Khi hiểu ra những điều trên (nhờ đọc sách), tôi đã ứng dụng và thực sự cải thiện được rất nhiều chất lượng  các cuộc trò chuyện với họ. Điều thú vị là, khi tôi học cách trở nên tinh tế, nhạy cảm, và biết cảm thông như phụ nữ, họ lại đánh giá tôi “nam tính hơn”, “đàn ông hơn”, “bản lĩnh hơn”.  Vì vậy, tôi không thấy xấu hổ khi tôi tôn trọng phụ nữ.

Hiệu ứng bầy đàn trong xã hội

Hiệu ứng bầy đàn trong xã hội
Thuật ngữ hiệu ứng bầy đàn (Herd Mentality) được kết hợp từ thuật ngữ "Herd" tức là bầy đàn, và "Mentality" tức là trí lực. Tuy nhiên, định nghĩa chính xác nhất phải là: Cách thức mà đám đông hành động theo các cách tương tự nhau ở cùng một thời điểm. Theo triết gia Nietzche người sáng tạo ra thuật ngữ này, những người nằm trong "tầm ảnh hưởng" của hiệu ứng đàn bầy được chia ra thành hai nhóm nhỏ hơn: thứ nhất, những người thận trọng với hành vi của mình - họ suy xét sự phù hợp với niềm tin - tín ngưỡng, và những thức đó đó sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của họ như thế nào; thứ hai, những người bị ảnh hưởng bởi truyền thông, không suy xét cẩn thận - họ dễ dãi hơn và dựa vào những cái gì mà thông tin công cộng nói, theo đúng xu hướng và theo "bầy". Có nhiều lúc trong chúng ta buộc phải từ bỏ cá tính của mình để chạy theo phong trào, bởi mỗi chúng ta không thể hiểu được tường tận mọi sự việc, đối với những sự việc không hiểu, không chắc chắn, chúng ta thường “chạy theo phong trào”. Hiệu ứng bầy đàn (hay tâm lý đám đông) là thuật ngữ dùng để chỉ cách mà con người bị ảnh hưởng bởi những người xung quanh trong việc lựa chọn những hành vi, xu hướng, và những món đồ để mua nhất định.
Một cách vô thức, đứa trẻ sinh ra đến lớn lên đã cảm thấy áp lực với việc phải giống “con nhà người ta” của cha, mẹ. Vừa tuổi mầm non thì đã lo chạy trường “trọng điểm”. Mặc kệ con nó thích thể loại nghệ thuật gì, mở mắt ra là phải học ba lê, học vẽ, học nhạc, học ngoại ngữ, học bơi… cho “bằng bạn bằng bè”. Chưa biết mình đam mê gì cũng thi đại học rồi lên thành phố với chúng bạn. Vì ai cũng như vậy cả: học hết cấp 3 phải lên đại học!. Có câu ngạn ngữ, đại ý là: “Nhân cách hình thành nên ý thức, ý thức hình thành nên thói quen, thói quen tạo nên tính cách, tính cách quyết định số phận”.  Khi không qua môn học thì đút lót thầy cô. Tâm lý đám đông lớn lên, người ta không cần phải biết bản thân mình thích gì, cứ mọi người chọn gì, mình cũng sẽ chọn đó.
Rồi khi đã có tấm bằng thì phải lo “chạy việc”. Có những chuyện người ta nói công khai, trở thành điều quá đỗi bình thường, muốn xin vào ngân hàng phải chạy mấy trăm triệu, muốn xin làm giáo viên cũng phải mấy trăm triệu, muốn vào Sở này Bộ kia cũng phải mấy trăm triệu. Bạn có tiền, phải, bạn được nhồi nhét vào một cái ghế yên vị như thế, bạn có cơ hội nhận hối lộ nhiều, cái ghế nào càng chắc, cơ hội ăn đút lót càng cao thì càng cần nhiều tiền để chạy chọt vào, rồi chúng ta đang đào tạo ra một tầng lớp lãnh đạo như thế nào? Tôi không vơ đũa cả nắm, vì thực sự có rất nhiều con người tâm huyết thực sự đang ngày đêm miệt mài cống hiến sức lực và trí tuệ của mình cho đất nước, nhưng thực sự lo sợ trước sự suy đồi đạo đức của một bộ phận không hề nhỏ trong xã hội bây giờ.
Giới trẻ bây giờ thế nào? Một cô ca sỹ, người mẫu nổi tiếng nước ngoài, cả một hội ùn ùn kéo vào bình luận, buông những lời vô văn hóa, tràn ngập bình luận người Việt, còn rất nhiều người, ăn mặc hở hang, phản cảm, phát ngôn gây shock để được nổi tiếng. Từ đó, họ trơ lì với thái độ của người khác, người khác thấy thế cũng bắt chước theo, không cần biết ngày mai thế nào, không cần biết, tất cả quá đơn giản. Họ không cần biết hàng ngày, có người ra đổ bê tông đường trong nắng oi ả. Có những người hàng ngày lao động cực khổ kiếm vài chục nghìn ai biết đến? Hàng ngày làm việc dưới hầm mỏ nguy hiểm tính mạng, ai biết đến? Hàng ngày có những người thầy, người cô lặng lẽ truyền đạt tri thức đến cho những trẻ em nghèo, ai biết đến? Tôi ước gì, ai đó chịu khó giành một chút thời gian quan tâm những gì tôi nói, và suy nghĩ thật nghiêm túc, ước gì…
Ngay cả khi tôi viết cái bài này, tôi cũng chẳng mong mình nhận được sự hưởng ứng tích cực. Dù rằng đó là một tham vọng. Vì tôi nói xấu người Việt, tôi moi móc khí chất yếu kém của xã hội trong khi bản thân chắc chưa làm được gì hay ho. Vậy đó, sinh ra là người Việt Nam, làm gì cũng lo sợ và cảm thấy nặng nề!

Anh đàn em hát níu xuân xanh – Tình cầm (nhạc Phạm Duy – thơ Hoàng Cầm)

Anh đàn em hát níu xuân xanh – Tình cầm (nhạc Phạm Duy – thơ Hoàng Cầm)

Trên đời này có biết bao nhiêu người gặp nhau, hay gặp lại nhau, yêu nhau muộn màng lúc đã... già? Muộn màng! Bài thơ lãng mạn do thi sĩ Hoàng Cầm viết năm 1941, diễn tả nỗi buồn vì một cuộc tình dở dang của người không còn... trẻ nữa. Có nhiều chữ, nhiều câu thật tuyệt vời.
Nếu Anh Còn Trẻ (thơ Hoàng Cầm)
Nếu anh còn trẻ như năm ấy
Quyết đón em về sống với anh
Những khoảng chiều buồn phơ phất lại
Anh đàn em hát níu xuân xanh
Nhưng thuyền em buộc sai duyên phận
Anh lụy đời quên bến khói sương
Năm tháng... năm cung mờ cách biệt
Bao giờ em hết nợ Tầm dương?
Nếu có ngày mai anh trở gót
Quay về lãng đãng bến sông xa
Thì em còn đấy hay đâu mất?
Cuối xóm buồn teo một tiếng gà...
Mở đầu bài thơ, chữ Nếu cho thấy đây một chuyện mong ước, giả dụ. Đọc tiếp cho hết câu đầu, anh còn trẻ như năm ấy, sẽ thấy rõ đó chỉ là một chuyện không thể có thực. Nhưng, chữ Quyết ở đầu câu thứ hai cho thấy dù chỉ là chuyện giả tưởng, ý tưởng người đàn ông vẫn mạnh mẽ, khi có ý đón em về sống. Làm sao anh có thể trẻ lại được như năm cũ. Đời người: sinh, lão, bệnh, tử. Đó là những hoàn cảnh giới hạn mà con người không thể vượt qua. Chữ níu ở trong níu xuân xanh phải nói là rất hay, cho thấy tình trạng gần như là tuyệt vọng của mối tình... già, dù đây vẫn chỉ là nói chuyện giả tưởng. Mặc dù chuyện đón người yêu về chỉ là chuyện không có thực, mà tình yêu đã mong manh như vậy rồi!. Từ “níu” làm tôi nghĩ tới sự luân chuyển của thời gian đồng thời nói lên sự cố gắng để kềm hãm tuổi thanh xuân, nghĩa là “thời gian ơi xin ngừng lại”.
- Làm thế nào để níu xuân xanh?
- Anh đàn, Em hát.
Bức tranh phác họa hạnh phúc rất dễ thương, đơn giản. Âm nhạc trở thành cứu cánh để con người sống trẻ.
Âm nhạc có tác dụng, ảnh hưởng nhiều trong đời sống. Nó làm tiêu tan nỗi phiền muộn. Con người yêu đời hơn, trẻ trung hơn. Trong âm nhạc, nó chuyển tãi đến người nghe, người cảm thụ ngôn ngữ kép: ngôn ngữ của giai điệu, của nhạc (phối âm) và ngôn ngữ của tiếng nói.
Có một chữ hơi lạ là khoảng của câu thứ ba. Thường người ta sẽ viết là buổi. Nhưng đọc khoảng chiều nghe thấm thía hơn là buổi chiều. Cái cảm giác khi đọc khoảng chiều sẽ là những lúc hoàng hôn về, không được trọn vẹn được thành cả buổi chiều, mà chỉ có những khoảng thời gian của những buổi chiều mà thôi. Kết quả làm cả câu thơ buồn hơn, hay hơn.

Mãi đến năm 1985, tức là 44 năm sau, nhạc sĩ Phạm Duy mới phổ nhạc bài thơ. Chắc lúc đó, tuổi đã về chiều, Phạm Duy mới cảm được bài thơ? Ông cho biết bài thơ không có tựa đề và đặt tên bài hát là Tình Cầm. Thật ra, bài thơ có tên Nếu Anh Còn Trẻ (99 Tình Khúc - Thơ Hoàng Cầm, trang 175). Có lẽ, đề tựa bài thơ chỉ được đặt về sau này và Phạm Duy đã không hề biết đến. Bài thơ tình Nếu Anh Còn Trẻ đã trở thành bài nhạc Tình Cầm. Sau khi được phổ nhạc, âm giai chính là Sol Trưởng, lời bài hát trở thành như sau:
Nếu anh còn trẻ như năm cũ...
Quyết đón em về sống với anh!
Những khi chiều vàng phơ phất đến...
Anh đàn em hát níu xuân xanh...
Bốn câu khá hay trong đoạn thứ hai của bài hát, không có trong bài thơ, do chính Phạm Duy liều lĩnh phang (chữ của Phạm Duy dùng khi viết về bài hát này) thêm vào:
Có mây bàng bạc gây thương nhớ
Có ánh trăng vàng soi giấc mơ...
Có anh ngồi lại so phím cũ
Mong chờ em hát khúc xuân xưa!!!
Đoạn thứ ba, điệp khúc, lời khác hẳn bài thơ và nhạc chuyển trùng hẳn xuống, buồn hơn vì đổi qua âm giai Sol Thứ:
Nhưng thuyền em buộc trên sông hận...
Anh chẳng quay về với trúc tơ!
Ngày tháng tỳ bà vương ánh nguyệt
Mộng héo bên song vẫn đợi chờ!
Đoạn kết, nhạc trở về với Sol Trưởng, lại rộng rãi hơn nhưng có lời hát với ý tưởng khác đoạn thơ nguyên thủy:
Nếu có ngày nào em quay gót
Lui về thăm lại bến thu xa...
Thì đôi mái tóc không còn xanh nữa...
Mây bạc trăng vàng vẫn thướt tha.”
(Tình Cầm/thơ Hoàng Cầm, nhạc Phạm Duy)
Có nhạc điệu uyển chuyển, thật hay, bài tình ca Tình Cầm là một trong những bài nhạc được gọi là Hoàng Cầm Ca của Phạm Duy.

Đi tìm bình yên

Đi tìm bình yên

Ngày ngày, trong cuộc đời ai cũng loay hoay tìm kiếm bình yên, nhưng chỉ bới ra được những phiền muộn. Và để biết được bao nhiêu là vừa đủ, bao nhiêu là vừa dư, bao nhiêu là hài lòng, mất mát bao nhiêu để đổi được đầy đủ bấy nhiêu. Trả lời cho đáp số của bình yên, chưa ai trên cõi đời này biết mà giải đáp cho vừa đặng. Vậy nên, ai ai cũng không nguôi, lao theo đám đông trong hỉ nộ ái ố, rồi chìm đắm trong nỗi đê mê tuyệt vọng, trong tiếng kêu gào của bầy đàn, để tìm kiếm cho riêng mình chút bình yên đáng giá mang tên hạnh phúc và cũng là để trả lời cho ý nghĩ cuộc đời mình.
Bình yên đi, bình yên đến. Cuộc sống nhiều thay đổi, nhưng Tôi luôn vẫn là Tôi, người luôn đi tìm sự bình yên cho mình!
Bình yên không có chân để chạy cũng chẳng có cánh để bay. Nhưng bình yên không ở yên một chỗ. Vì bình yên gắn liền với người, mà người thì luôn di chuyển. Người đi và tâm hồn người thay đổi kéo cả bình yên đi theo. Thế nên tôi đi tìm bình yên, bình yên của tôi, cái bình yên đơn giản mà phức tạp, nhẹ nhàng mà dứt khoát.
 
Tôi tìm bình yên ở trong gió. Không phải tự nhiên tôi yêu gió. Những luồng không khí chuyển động khắp không trung, không màu, không mùi, không vị nhưng ai cũng cảm nhận được. Gió vô hình nhưng sự hiện diện của gió lại hữu hình. Người ta thấy gió khi tóc ai bay theo cơn gió hối hả về phía chân trời. Người ta thấy gió khi chiếc lá rơi xuống nhảy múa giữa không trung. Người ta thấy gió khi những giọt sương rung rinh trên lá. Người ta thấy gió khi hạt mưa bóng mây xiên xiên trong nắng.
 
Gió mang nhiều tâm trạng vì ai cũng gửi những nỗi niềm của mình vào trong gió mong gió sẽ mang đến bên người mình yêu quý. Nhưng chẳng vì thế mà gió nặng lòng, gió vẫn vô tư thoải mái đi khắp chốn cùng nơi. Gió luôn nhẹ nhàng, luôn mát dịu và tình cảm. Đã có những lúc lòng tôi nặng trĩu những suy nghĩ không đâu và tôi tìm đến gió.
 
Tôi đến một nơi lộng gió, chỉ có gió và tôi, chỉ có tôi và gió rồi thấy mình như đang bay theo gió. Tôi thấy sắc vàng của nắng trong gió, tôi nghe âm thanh của nước trong gió, tôi ngửi mùi hương của hoa trong gió. tôi phiêu cùng gió và tôi cười, cười vì cái bình yên dịu dàng gió mang lại cho tôi.
 
Tôi tìm bình yên ở blog. Blog - một nơi bình yên cho tôi trải lòng, để ai gần sẽ gần tôi hơn và ai xa sẽ gần lại chút ít.
 
Tôi tìm bình yên ở trong tôi. Tôi thích ở một mình, lúc vui cũng như lúc buồn. Tôi thích những lúc như thế, chỉ có tôi và tôi. Không có ai để tôi lẩn tránh những cảm xúc và suy nghĩ của mình, để hướng tâm trí và tình cảm của tôi đi một nơi nào đó thật xa. Tôi của bây giờ biết bình yên của mình ở đâu nhưng cứ mải miết đi tìm. Vì cuộc sống luôn thay đổi con người cũng phải thay đổi theo để thích ứng. Bình yên đã đi theo những kỷ niệm nhường chỗ cho những bình yên mới. Tôi vẫn là tôi, dù đã thay đổi cùng với cuộc sống xung quanh, nhưng vẫn là tôi - một người đi tìm bình yên cho riêng mình!!!

Càng có tuổi càng cô đơn

Càng có tuổi càng cô đơn

Khi càng có tuổi, tôi nhận ra mình ngày càng cô đơn. Không biết có ai đó cùng chung suy nghĩ này như tôi không? Họ có khi nào cảm thấy cuộc sống thật đơn điệu, buồn tẻ… và nỗi cô đơn bao giờ cũng choán ngợp lấy tâm can mình?
Hồi bé, mỗi bước chân tôi đi đều có ba mẹ, anh chị dìu dắt. Khi tôi động tay làm việc gì cũng có ba mẹ, anh chị ở bên chỉ bảo, nói cho mình biết thế nào là đúng, thế nào là sai. Khi tôi bé, mọi người đều dễ thông cảm cho những lỗi lầm mà tôi gây ra. Vì họ nghĩ đơn giản rằng mình còn nhỏ, chưa nhận thức đúng đắn về mọi thứ xung quanh.

Rồi khi lớn lên, tôi phải tự bước đi trên một con đường đời rất dài. Trên con đường ấy, tôi cũng như bao người khác, đều đang cố gắng để tiến về phía trước. Trong dòng người xô đẩy ấy, đôi khi tôi thấy mình thật bơ vơ và nhỏ bé.

Nhiều lúc tôi cũng buồn vì những điều xa xôi. Đơn giản là những nỗi lòng suy tính về tương lai cứ ám ảnh làm cho tâm trí không ngừng xao động. Nỗi buồn cứ đến, dù đôi khi rất nhỏ mọn và mơ hồ, không hề sắc cạnh, rõ nét. Tôi thấy mình cô đơn trên mọi bước đường. Trong mỗi quyết định, mỗi hành động. Thậm chí ngay cả nét mặt, thái độ, cử chỉ, tôi cũng lại phải nghĩ xem mình làm thế có được không?
Chắc sẽ có ai đó nói với bạn rằng, sống là phải thoải mái, bộc lộ con người, cá tính của riêng bạn. Ừ, thì đúng là như thế. Nhưng, bạn cũng đã lớn rồi, người ta đâu còn dễ dàng tha thứ cho bạn vì nghĩ bạn còn bé nữa đâu. Người ta cũng luôn soi mói, bình phẩm về từng hành vi, cử chỉ, nét cười, điệu buồn của bạn đó thôi. Thế thì làm thế nào mà bạn có thể sống như chưa bao giờ lớn lên lên được. Bạn có dám nói với tôi rằng, mỗi khi bước ra ngoài đường, trên mặt bản không bao giờ vương vấn ít nhiều một cái “ký tự” nằm trong hai chữ GIẢ TẠO không?

Thế giới nhiều bon chen, xô bồ. Tôi cũng thế, chả hơn gì ai: cũng có đôi lần toan tính này nọ, cũng a dua và lố lăng. Tôi là thế đó, nhưng như thế thì đã sao? Có vấn đề gì nào? Các bạn có gì khác tôi? Bạn có gì đem ra đảm bảo rằng bạn không chạy theo những thứ phù phiếm, lố lăng và rằng bạn là một kẻ sống chân thành 100%?

Nhưng chỉ khi còn lại một mình, ta mới dám đối đầu với những mong ước thầm kín nhất của mình. Lúc ấy, ta bỗng thấy hình như mình vừa mất đi hoặc đang rất thiếu thốn một điều gì đó.

Không, tôi không tin có người như thế. Ai trong số chúng ta đều cô đơn trong những suy nghĩ của chính mình. Chỉ có chúng ta mới có thể nắm bắt mọi vấn đề liên quan đến nội tâm của mình. Trong thế giới ấy, ta cô đơn. Bên ngoài thế giới ấy, ta có gia đình, bạn bè, người thương… Nhưng, trước mặt họ, đã có bao lần ta sống là mình 100%. Con người ta càng lớn càng cô đơn, vì họ chôn dấu quá nhiều suy tư, cảm xúc vào tận sâu nơi đấy tim mình. Không ai có thể đem ngần ấy thứ ra phô bày hết trước cuộc đời, vì họ chả có lý do gì lại đi làm việc ấy. Đem hết mọi thứ thổ lộ ra bên ngoài có đôi khi không giúp gì được cho bản thân mà còn làm khổ thêm cho người khác. Đó là còn chưa kể đến việc đời sống thật giả khó phân, lòng người biến động khôn lường, biết có ai là tri âm mà đem lòng mình gửi trao cho họ.

Đời người có tuổi có phải thường cô đơn, hay chỉ có mình tôi thấy thế? Nếu chỉ mình tôi thấy thế thì sao con người ta cứ phải buồn phiền và toan tính này nọ mà không sẻ chia, không sống trong hòa bình và yêu thương lẫn nhau? Nếu thế giới không là sự cô đơn trường kỳ thì sao El Garcia Macket lại viết tác phẩm “Trăm năm cô đơn”?

Nhưng chúng ta buộc phải sống khác đi, có đôi khi, cô đơn cũng là một cái thú. Cô đơn để biết mình thực sự cần gì?