Bài đăng phổ biến

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2013

Chưa bao giờ buồn thế - Cung Trầm Tưởng và Tiễn em – Phạm Duy

Chưa bao giờ buồn thế - Cung Trầm Tưởng và Tiễn em – Phạm Duy
Cung Trầm Tưởng là một nhà thơ rất quen thuộc từ đầu thập niên 60 với những dòng thơ lãng mạn. Tên tuổi Ông nhanh chóng tràn vào giới thanh niên trí thức thời bấy giờ khi ông từ Pháp trở về Việt Nam cùng không khí lãng mạn của phong trào thơ mới, lúc đó vẫn còn ảnh hưởng nhiều đến thanh niên trí thức Việt Nam. Nhắc đến Cung Trầm Tưởng thời đó, mọi người đều biết nhà thơ với những “Mùa Thu Paris, hoặc Chưa Bao Giờ Buồn Thế và Lên Xe Tiễn Em Ði, Ga Lyon đèn vàng,...”
Ngay cái tên của ông cũng đã ấn tượng đối với nhiều người vì chất văn học rất đậm trong mỗi chữ: Cung Trầm Tưởng.
Cung Trầm Tưởng tên thật là Cung Thức Cần. Ông sinh ngày 28 tháng 2 năm 1932 tại Hà Nội. Nguyên quán: Làng Kim Lũ, huyện Thanh Trì, Hà Đông.
Năm 15 tuổi (1947), bắt đầu làm thơ, và có tập thơ đầu tay tên là "Sóng Đầu Dòng" (chưa in).
Năm 1949, ông rời Hà Nội vào Sài Gòn, học tiếp trung học tại trường Chasseloup Laubat (Trường Trung học Lê Quý Đôn).
Năm 1952, sau một năm học đại học, ông sang Pháp du học, tốt nghiệp Kỹ Sư tại Trường Võ Bị Không Quân ở Salon-de-Provence, học chung với Nguyễn Xuân Vinh, Nguyễn Ngọc Loan…Đến năm 1957 ông trở lại Sài Gòn và phục vụ trong binh chủng không quân miền Nam cho đến ngày 30/4/1975 tức là được 23 năm.
Trong thời kỳ ở Pháp ông làm thơ rất nhiều tập trung vào thơ lãng mạn, tình yêu đôi lứa như Mùa Thu Paris, Chưa Bao Giờ Buồn Thế. Có những bài thơ ông chưa từng đăng bất cứ báo nào thì bây giờ những bài ấy  sẽ được tập trung lại trong toàn tập thơ của ông trong 60 năm mang tên Cung Trầm Tưởng và Hành Trình Thơ, được xuất bản trong năm 2011.
Cung Trầm Tưởng có một bài thơ sống rất lâu trong trí nhớ nhiều người đó là tác phẩm Mùa Thu Paris. Tác phẩm này được đem tới người nghe qua tài năng của Nhạc sĩ Phạm Duy khi ông phổ nó thành thơ và giới thiệu trên đài phát thanh Sài Gòn.
Ngôn ngữ trong bài thơ thật ra không phải mới lạ hay phá cách để nổi tiếng, bài thơ được giới trẻ đón nhận một cách thích thú vì một chi tiết trước đó chưa bao giờ xảy ra, đó là:
Một chàng thanh niên Việt Nam du học có người yêu bên Pháp với tóc vàng mắt xanh… hai người yêu nhau và chính những cuộc chia tay trên ga vắng đã thi vị hóa câu chuyện để nó trở thành một mode mới trong đời sống thanh niên thời bấy giờ. Bài thơ như một trang sách mới cùng những con đường lạ lẫm bên trời Tây mở ra cho giới trẻ và đâu đó người đọc cảm thấy phần nào hả hê bù đắp lòng tự ái dân tộc đã bị mất mát khá nhiều dưới gót giày được gọi là khai hóa văn minh của thực dân Pháp.
Chưa bao giờ buồn thế
Mùa thu Paris
Trời buốt ra đi
Hẹn em quán nhỏ
Rưng rưng rượu đỏ tràn ly
Mùa thu đêm mưa
Phố cũ hè xưa
Công trường lá đổ
Ngóng em kiên khổ phút, giờ
Mùa thu âm thầm
Bên vườn Lục-Xâm
Ngồi quen ghế đá
Không em buốt giá từ tâm
Mùa thu nơi đâu ?
Người em mắt nâu
Tóc vàng sợi nhỏ
Mong em chín đỏ trái sầu
Mùa thu Paris
Tràn dâng đôi mi
Người em gác trọ
Sang anh, gót nhỏ thầm thì
Mùa thu không lời
Son nhạt đôi môi
Em buồn trở lại
Hờn quên, hối cải cuộc đời
Mùa thu! mùa thu
Mây trời âm u
Yêu người độ lượng
Trông em tâm tưởng, giam tù
Mùa thu !... Trời ơi ! Tình thu !
Nhà thơ Cung Trầm Tưởng chia sẻ với chúng ta kỷ niệm về bài thơ này:
“Tôi làm những bài thơ về Paris đó là có thật. Lẽ dĩ nhiên khi làm thơ thì mình cũng lý tưởng hóa nó một chút, tất cả về tóc vàng mắt xanh là có thật. Thời đó tôi học ở trường Pháp cứ bị mang tiếng là Tây con, đã sẵn có ngôn ngữ Pháp và văn hóa Pháp thấm nhuần trong người thành ra sang bên đó mình không bị lạ lẫm. Tôi gặp một số mối tình dù rằng không vĩnh viễn nhưng nó đánh giá những kỷ niệm đầu đời của mình.”
Kỷ niệm đầu đời cùng các mối tình tóc vàng mắt xanh ấy đã là nguồn cảm hứng cho nhiều bài thơ của Cung Trầm Tưởng vào thời mới lớn. Những chiếc ga nhỏ nằm trơ trọi giữa mùa đông nước Pháp đã từng chứng kiến biết bao cuộc chia tay trước đó, lại một lần nữa nhìn ngắm mối tình dị chủng giữa một chàng trai một đất nước bị trị và một cô gái tóc vàng, đại diện cho văn hóa và nếp sống phương Tây.
Từ đây trong hơi thở rẽ chia ấy, bắt đầu một thấm đượm khác nối liền hai bờ đại dương. Và cũng bắt đầu một vói ra ngoài, một trằn trọc mới đối với hàng triệu thanh niên Sài Gòn thời bấy giờ.
Tiễn em 
Lên xe tiễn em đi
Chưa bao giờ buồn thế
Trời mùa đông Paris
Suốt đời làm chia ly
Tiễn em về xứ mẹ
Anh nói bằng tiếng hôn
Không còn gì lâu hơn
Một trăm ngày xa cách
Ga Lyon đèn vàng
Tuyết rơi buồn mênh mang
Cầm tay em muốn khóc
Nói chi cũng muộn màng
Hôn nhau phút này rồi
Chia tay nhau tức khắc
Khóc đi em. khóc đi em
Hỡi người yêu xóm học
Để sương thấm bờ đêm
Đường anh đi tràn ngập lệ buồn em...
Ôi đêm nay
Chưa bao giờ buồn thế
Trời mùa đông Paris
Suốt đời làm chia ly
Tàu em đi tuyết phủ
Toa anh lạnh gió đầy
Làm sao anh không rét
Cho ấm mộng đêm nay
Và mơ ngon trên khắp nẻo đường rầy !
Trời em mơ có sao
Mình anh đêm ở lại
Trời mùa đông Paris
Không bao giờ có sao
Trời mùa đông Paris
Chưa bao giờ buồn thế !
Người yêu thơ Cung Trầm Tưởng không dễ gì quên cô gái tóc vàng bên trời Tây cách đây hơn 50 năm để chia sẻ những cảm nhận của nhà thơ những hình ảnh của các cô gái Sài Gòn ngày nay.
Tiếng còi tàu vẫn chứng tỏ ma lực của nó quyến rũ người đọc thơ đến mức sau bằng ấy năm, hình như mỗi lần nghe lại bản nhạc Tiễn Em do nhạc sĩ Phạm Duy phổ từ bài thơ “Chưa Bao Giờ Buồn Thế” của ông, người nghe vẫn cảm thấy hình như đang dấy lên nỗi buồn man mác.
Nỗi buồn không tên nhưng có thật. Và nó vẫn ở đấy trong bất cứ người nào nếu từng thừa nhận rằng sự chia tay nào cũng đều rơi nước mắt…

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013

Ký ức tuổi thơ

Ký ức tuổi thơ

Những người càng lớn tuổi thì càng có xu hướng muốn nhớ lại những chuyện đã qua, đặc biệt là những hồi ức trong quá khứ. Bởi vì mỗi lần nhớ lại như thế, ta sẽ có thêm động lực để vượt qua tất cả những khó khăn của hiện tại, để nhận ra rằng, tất cả mọi chuyện đều sẽ qua, để rồi lại tiếp tục trở thành một trang nhật ký trong thì quá khứ. Bởi vì mỗi khi mệt mỏi hay tuyệt vọng, vấp váp hay chán nản, thì những đoạn ký ức thời thơ ấu chẳng khác nào như liều thuốc an thần tuyệt diệu, giúp cho ta cảm thấy như được tìm về với bến đỗ bình yên.
Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những lần đuổi theo chiếc xe đạp bán kẹo kéo đến hụt cả hơi, đến khi mua được thì chầm chậm ăn từng chút một để cố kéo dài ra hương vị của nó. Là những món đồ chơi túm năm tụm ba hái lá cây làm tiền chơi trò “bán quán”, là những ngày tháng tích cóp tiền ăn sáng chỉ để thuê đọc một cuốn truyện Tàu,  là đôi ba lần đùa nghịch chạy nhảy mà ngã đến trầy chân.
 
Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những tháng ngày ngập tràn nắng vàng, là tiếng hát đồng dao cất lên trên những cánh ruộng trơ nứt, là những lần đầu tiên biết nói dối để đi chơi, là quá trình tự lớn lên giữa đất trời dài rộng, và mang theo trong mình những ao ước bước vào cuộc đời.
 
Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những lần đón hướng gió để giơ cao chong chóng, con diều, là những lần chơi đuổi bắt trốn tìm, là những lần tập xe đạp loạng choạng ngã chảy máu cùng với tiếng khóc nấc đáng thương.
Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là những tháng ngày vui vẻ biết bao nhiêu, khi vật chất cái gì cũng thiếu thốn, khi ngay cả chiếc kẹo cũng có thể cùng bạn bè cắn đôi chia nửa, khi chỉ cần có vài cắt ăn vặt cũng sướng âm ỉ như có cả thế giới.
 

Tôi nhớ về tuổi thơ tôi, là quãng thời gian đã từng vô lo vô nghĩ, có thể sống an nhiên giữa vòng bao bọc của mọi người, chứ chẳng phải mệt mỏi và gánh gồng nhiều thứ trách nhiệm  khi tự đứng trên đôi chân của mình như bây giờ.
 
Và tuổi thơ của ai cũng vậy, đều có những tháng ngày không vết nứt, mà quá trình lớn lên có tiếng khóc râm ran, có tiếng cười rả rích, có cả những buồn tủi của thời trẻ dại, có những vết thương ngoài da hòa lẫn với máu và nước mắt. Nhưng, hồi tưởng lại tất cả, vẫn thấy vui cứ là vui.
Thời gian vẫn cứ trôi đi mãi và dần dần mang theo toàn bộ tuổi trẻ của ta đi hết, cả những ký ức tuổi thơ cũng sẽ trở thành một khoảng lặng và bị mài giũa bởi vạn sự trên đời.

Thứ Tư, 7 tháng 8, 2013

Chút cảm xúc giao mùa


Chút cảm xúc giao mùa

Nhập phụ đề video ở đây
Tháng Tám vừa về…
Tiết trời khô hanh vẫn còn, nhưng lại có những cơn mưa bất chợt, nhiệt độ vẫn chưa giảm đi bởi mùa Thu mới lặng lẽ đến thôi mà, nhẹ nhàng đến. Vừa bước qua một tuần mưa gió, một vài ngày nắng hong khô kỷ niệm, và dường như sắp có thêm những trận mưa khác nữa. So với những ngày tháng oi bức đã qua, người ta thấy dễ chịu hơn, nhẹ nhàng hơn, thanh thản… vui vui. Mùa Hạ đi qua, mùa Thu đang về, lòng người nhiều cảm xúc...
alt
Đôi lúc, niềm vui chợt đến từ những việc nhỏ mình có thể làm cho gia đình, cho bạn bè; hoặc đơn giản là một comment vu vơ của ai đó trên blog. Niềm vui lớn hơn khi gặp lại những người thân, người bạn ở nơi xa, đã một thời gian dài chưa gặp.
alt
Nhưng đôi khi, niềm vui bị dập tắt bởi những xô bồ, những mối quan hệ phức tạp. Tưởng như chỉ đơn giản là sự giúp đỡ không tính toán, nhưng sự không tính toán của người giúp đỡ nhiều khi sẽ bị lợi dụng chăng? Đơn giản vì người đó quá nhiệt tình, quá ngây ngô để rồi bao nhiêu lần bực dọc mà không nói ra.
alt
Những khó khăn bắt gặp trên đường đời, không quá nhiều cũng không quá ít, nó cứ đến mặc dù mình không mong đợi, chỉ đơn giản là đến mà không hẹn trước, nếu vượt qua, ta sẽ vững vàng hơn, mạnh mẽ hơn, nếu không chúng ta chỉ là người thua cuộc.
alt
Một điều ước đơn giản nhưng có lẽ khó thành hiện thực, nếu mưa và gió làm mát cuộc đời thì chỉ mong cuốn đi những ưu tư... Trong mỗi chúng ta, ai cũng có và nên có cho mình một góc trời riêng, nơi ấy mỗi khi nhớ đến thì muộn phiền xóa tan, và đem lại cảm giác nhẹ nhàng thăng hoa. Cũng đừng vội mong rằng mình đừng bao giờ ưu tư, phiền muộn nhé: Một cuộc đời chỉ toàn nhung lụa, chỉ toàn chìm ngập trong ban mai rực rỡ thì liệu đã chắc thật sự là cuộc đời hạnh phúc?! Hay phải chăng chỉ là sự nhàm chán đến kinh người!
alt
Thôi thì: Lắng nghe tiếng chim líu lo, tiếng mưa lướt nhẹ, tiếng gió xạt xào để cảm nhận thiên nhiên ngay bên cạnh... Góp nhặt chút cảm xúc giao mùa, để thấy rằng mình không chai sạn...
alt

Thứ Ba, 6 tháng 8, 2013

Yêu cả những khổ đau!

Yêu cả những khổ đau!

“Hạnh phúc như đôi chim uyên tung bay ngập trời nắng ấm
Hạnh phúc như sương ban mai long lanh đậu cành lá thắm…”
Lời bài hát “cô đơn” của Nguyễn Ánh 9 là ngôn từ đẹp đẽ ca ngợi hạnh phúc. Những ngôn từ đẹp đẽ nhất trên thế gian này, có lẽ đều được dành để ngợi ca hạnh phúc. Cũng dễ hiểu, vì hạnh phúc khiến tâm hồn người ta nở hoa; và khi tâm hồn nở hoa, thì người ta muốn hát ca. Còn khi tâm hồn đang đầy những khổ đau, những tiếng hát cất lên từ đáy lòng của kẻ sầu muộn ấy cũng chỉ như một âm thanh xa vắng từ đâu đó vọng về.
Nhưng thường thì con người ta cũng cần những bí kíp để vượt qua khổ đau hơn là những áng văn chương ca ngợi hạnh phúc. Bởi hạnh phúc như một người đẹp rực rỡ và ngào ngạt hương thơm, kẻ mù lòa nhất cũng có thể dễ dàng nhận thấy và say đắm. Còn khi khổ đau, người ta như ngập trong bóng tối, người ta cần một bờ vai để bấu víu, một cánh tay dắt ra khỏi màn sương mờ mịt đó. Nhưng thường những kẻ đã vượt qua vùng tối đó không biết vì quá sợ hãi với màn đêm sau lưng mình hoặc quá vui mừng vì đã thoát ra khỏi đó mà chẳng thèm ngoái đầu lại mà chìa một cánh tay, để một dấu chân dẫn đường cho những đồng loại đang dò dẫm phía sau. Nên lúc nào cũng vậy, tìm một câu trả lời lúc khổ đau bao giờ cũng khó gấp ngàn lần tìm một người sẻ chia hạnh phúc…
Vậy thì, có lẽ ta cần phải học cách yêu những khổ đau, như luôn yêu hạnh phúc…
Tôi đã đọc được đoạn này trong cuốn sách tên: “Và khi tro bụi”:
Khi đau thương xảy đến trong đời thật, người ta biết cái buốt của vết cắt trên da thịt, sự choáng váng ở bờ vực, màu đen mù lòa của sự suy sụp. Nhưng rồi với năm tháng, bóng tối không trở thành ánh sáng, nhưng nó loang vào trong màu thời gian. Thương đau biến thành nỗi buồn, và nỗi buồn gần với cái đẹp, cũng như hạnh phúc gần với cái đẹp. Từ lâu rồi người Hy Lạp đã xếp bi kịch vào một ngành mỹ thuật. Trong bất hạnh cũng có cái đẹp”
Thường khi đang chìm trong khổ đau, ta không nhận ra cái đẹp của nó. Giống như người đang đi trong màn sương chẳng bao giờ thấy cái lung linh của sương. Nhưng một khi nỗi đau dần loang vào trong màu thời gian, quay đầu nhìn lại, bạn sẽ cảm thấy vui mừng. Vì ít nhất, khi nhắm mắt xuôi tay lìa khỏi cõi đời này, bạn cũng đã một lần biết thế nào là cô đơn, một lần biết thế nào là gục ngã trong đau đớn, một lần biết thế nào là yêu mà không được đáp trả … Bạn có vui không, nếu bạn đi qua cõi đời này bằng những cảm xúc nhàn nhạt, không màu sắc. Vì vậy, thay vì oán trách những khổ đau, hãy học cách nhận ra cái đẹp của nó. Vì cuộc đời cũng như một bức tranh vậy, vẻ đẹp của những gam màu sáng sẽ không thể bật lên nếu không có những gam màu tối.
Một khi đã nhận ra cái đẹp của khổ đau, bạn sẽ yêu nó, sẽ có thể gặm nhấm nó như thưởng thức cái vị đăng đắng của một thanh chocolate đắng. Và thậm chí là, bạn đùa chơi với nó. Vì trong bất hạnh cũng có cái đẹp, nên hãy đón nhận bất hạnh như đón nhận một cuộc chơi. Cô đơn chơi. Buồn chơi. Đau đớn chơi. Mệt chơi. Ừ, nếu khổ đau đến với ta, hãy bắt nó làm ta vui vậy! Tự dặn mình phải biết cách sống chung, và biết yêu cả những khổ đau!

Tản mạn về danh – giá

Tản mạn về danh – giá

Trong từ điển mở Wiktionary thì danh là tiếng tăm: Lời nhận định, đánh giá, thường là hay, là tốt, đã được lan truyền rộng trong xã hội; còn giá tức giá trị: Cái mà người ta dùng làm cơ sở để xét xem một vật có lợi ích tới mức nào đối với con người.
Vậy người “danh giá” là người có tiếng tăm là hay, là tốt, đã được lan truyền rộng trong xã hội vì những việc làm của người ấy đem lại nhiều lợi ích cho xã hội.
Ngẫm ra, ý muốn được lưu danh cũng là mục đích sống và là thói thường của người đời vậy! con người ta luôn có xu hướng và luôn khao khát được nổi bật như những ngôi sao trong bầu trời xã hội của mình. Đó là tính háo danh ư? Hay là khát vọng tự khẳng định mình, một ước mơ hoàn toàn lành mạnh và chính đáng?
Đọc sách xưa, thấy các cụ hay nói đến cụm chữ "công danh". Phải chăng các cụ nhà mình cũng lại rất háo danh? Nếu để ý một chút, thấy trước chữ "danh" bao giờ cũng là chữ "công". Công ở đây chính là quá trình hy sinh, lao động nghiêm túc cho cộng đồng: Đánh giặc giữ nước, mở mang bờ cõi, chấn chỉnh phong hoá, phát triển văn học, thúc đẩy kỹ thuật, cải cách kinh tế … cho nước nhà. Danh ở đây là do thành tựu đạt được của quá trình đó mà có. Vậy công danh chính là sự lao động lập công để thành danh. Đấy là một con đường đầy khó khăn, gian khổ, thậm chí hiểm nguy, nhưng cao quý để người ta tự hoàn thiện bản thân!  Cụ Nguyễn Công Trứ ngay từ khi còn rất trẻ đã viết câu thơ nổi tiếng:
“Đã mang tiếng ở trong trời đất
Phải có danh gì với núi sông”.
Xa hơn nữa, thời Xuân Thu bên Trung quốc, đất nước Trung quốc bị chia cắt, cát cứ bởi nhiều chư hầu. Đân tình khốn khỗ vì kinh tế kiệt quệ, chiến sự tràn lan.  Lý tưởng sống của “đấng trượng phu” thời ấy là “lưu danh thiên cổ”. “Chính, tà” lúc ấy dường như khó có ranh giới rõ ràng. Sang nước chư hầu này mà vua không dùng thì người ta có thể bỏ sang nước chư hầu khác dù hai nước ấy đang đánh nhau. Kẻ sĩ chỉ cần lưu danh, và để tiếng tăm của mình có thể lưu thiên cổ. Để được thế, người ta sẵn sàng trả cái giá rất cao kể cả cao nhất là mạng sống của mình, có khi còn là mạng sống của cả gia đình mình nữa. Đọc “Sử ký” hoặc “Đông Chu liệt quốc”, ta thấy những người lưu danh như thế thật là nhiều.
Xem ra lẽ đời thật công bằng, nếu bạn là người danh giá, nghĩa là được mọi người vinh danh, thì cũng tức là bạn đã trả một cái giá nào đó mà nhiều khi không tự biết! Cho nên, người “danh giá” trước hết phải là người có “danh” tức nổi tiếng, được nhiều người biết và công nhận, nhưng hình như cái “danh” nào cũng có “giá” của nó cả!
Cũng có người sống không vì danh, mà vì những mục đích cao cả khác của mình. Rất nhiều thiên tài đã lưu danh sử sách nhờ những đóng góp to lớn của họ cho loài người. Nhưng dù muốn hay không, họ cũng đã phải trả giá cho cái danh mà xã hội giành cho họ. Có thiên tài nào được sống như một người thường đâu! Cả cuộc đời họ cống hiến cho sự nghiệp, không còn thời gian lo cho bản thân mình.
Đó là nói đến những cái danh thực (chân danh) mà người ta giành để tôn vinh cho những người đã hy sinh một phần hay cả cuộc sống của mình vì những người khác. Chân Danh là chứng chỉ khẳng định phẩm chất cao quý của một người ưu tú. Cứ mỗi khi có một người thành danh, dù là trong lĩnh vực nào, ta lại biết chắc rằng kho lẫm tri thức của đất nước ta lại thêm phong phú, thêm hoàn chỉnh; nguyên khí của dân tộc ta lại thêm trong sáng, mạnh mẽ! Khắp nơi, tiếng cười trở nên trong hơn, nhiều hơn và ngày càng có nhiều người tuyệt đối không tin rằng cuộc đời của chúng ta vốn chỉ là một giai đoạn vật vờ "sống gửi" ở "cõi thế tạm bợ" này!
Trong xã hội, còn nhiều cái “danh” khác, thường vẫn được gọi là “hư danh”, hoặc là những cái “danh” mà chủ nhân của nó biết rất rõ cái “giá” đã trả. Cái “giá” đó nhiều khi rất cụ thể, bằng tiền, hoặc bằng những thứ khác. Tôi không muốn nêu lên ví dụ, vì hai lý do. Một phần, cũng không mong chuốc lấy sự bực bội của ai đó; phần nữa, vì chắc chắn ai trong các bạn cũng tìm ngay được quanh mình những ví dụ điển hình của việc mua danh! Đáng buồn là thế, vì đó là sự thật khá phổ biến của xã hội ta, khi mà trong khoa học, giáo dục, thể thao, trong nghệ thuật, trong chính trường… đâu đâu cũng có kẻ bán người mua. Mà hàng hóa ở đây lại là cái “danh”, và người nào mua được đều trở thành kẻ “danh giá” trong xã hội. “Danh” nào, “giá” ấy. Giá càng cao thì danh càng “oai”. Danh càng oai thì lợi càng nhiều. Bởi vậy nên nhiều người mới sẵn sàng bỏ giá cao cho cái “danh” của họ.
Dù sao, cũng vẫn còn may là “lẽ đời thật công bằng”. Nếu cái danh được trả giá bằng sự sự hy sinh những quyền lợi của cá nhân mình cho xã hội, thì cái danh ấy thật sự bền lâu. Còn cái “danh” mua được bằng “giá” nào đó, dù giá đắt hay giá hời, thì người mua được nó có còn là người “danh giá” nữa không? Không phải chờ đến khi họ hết quyền, hết lợi nhờ cái danh, mà ngay cả khi vừa mua xong danh, thì trong mắt xã hội, chẳng có cái “danh” nào kiểu đó mà người ta không định “giá” được!

Thế mới biết, không nghĩ đến danh mà thành danh thì cái danh ấy mới bền. Còn như làm đến “bậc thánh nhân” để “không lưu danh” thì thật khó quá!
Mà có lẽ, hạnh phúc trọn vẹn ở đời chỉ có khi ta được sống cuộc sống bình thường nhất!

Lắng đọng để thấy lòng mình được thanh thản và bình yên

Lắng đọng để thấy lòng mình được thanh thản và bình yên

Khi mà con người ta dù có cố gắng đến mấy cũng không khỏi bị cuốn vào vòng quay bất tận của công việc cùng với bao lo toan bộn bề trong đời thường. Hàng ngày cuộc sống cứ vội vã trôi đi, với những nỗi lo cơm áo gạo tiền làm cho con người ta trở nên toan tính, thực dụng hơn. Trong đời mình, vòng xoáy của cuộc sống cuốn trôi làm ta vô tình lãng quên những điều bình dị vốn rất dỗi quen thuộc xung quanh để khi lắng lại ta chợt nhận ra mình đã để tuột khỏi tay nhiều thứ. Sự tính toán hơn thua, bươn chải giữa dòng đời mong cầu một cuộc sống đầy đủ đem đến giá trị là đây sao? Biết tìm lại ở đâu nụ cười bất chợt, tìm lại ở đâu những hạnh phúc giản đơn? Thử một lần ngồi lại và nhìn ngắm cuộc sống xung quanh, sâu thẳm trái tim mỗi người hãy tự vấn rằng, liệu có phải mình đã để trôi lãng những khoảnh khắc tưởng như vô nghĩa, nhưng kỳ thực lại giá trị hơn rất nhiều những thứ vật chất khác hay không.
Nhưng tôi tin vào một khoảnh khắc nào đó một phút và một giây nào đó, chúng ta đều có những giây phút lắng đọng. Có thể là khi vô tình nghe lại một bản nhạc, đi lại một góc phố quen, hay một quán cafe quen thuộc, tiếp một người bạn lâu ngày không gặp đều để lại cho ta những phút giây “lắng đọng”.
Lắng đọng là khi nghe một tiếng khóc nào đó khiến ta thổn thức… là khi nghe một nụ cười nào đó khiến ta suy tư… là khi nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên để thấy ta mong manh, nhỏ bé hơn… khiến ta trở nên lãng mạn hơn. Lắng đọng là khi nghe thấy nụ cười trong sáng của một đứa trẻ làm ta trở nên tinh khôi hơn khi nhớ về một thời thơ bé đã qua. Là khi chiếc lá vàng lảo đảo rơi trong chiều thu khiến ta giật mình cho một đời người rồi cũng sẽ ra đi như thế. Là khi một bản nhạc được hòa tấu về đêm, âm thanh da diết trầm bổng như muốn xoáy vào lòng người một nỗi niềm nào đó vời vợi, xa xôi…
Lắng đọng để hiểu rằng yêu thương có lúc trao đi mà không cần dừng lại nhưng đôi khi cần dừng lại để cảm thấy bình yên. Để biết yêu thương không có nghĩa là phải luôn quấn quít bên nhau, mà yêu thương cũng có thể đơn giản là chỉ cần luôn trân trọng những khoảnh khắc bên nhau.
Lắng đọng để hiểu rằng sau cơn mưa, trút đi những buồn phiền lo toan trong cuộc sống thì sẽ xuất hiện cầu vồng và hãy mỉm cười vì cuộc sống rất tươi đẹp như bảy sắc cầu vồng đang tô điểm thêm cho bầu trời xanh kia. Mong rằng cuộc sống mãi bình yên, đủ để vươn vai hít thở cái không khí trong lành của buổi sớm mai, lãng mạn nhìn mặt trời lên làm bay đi giọt sương trên chiếc lá xanh xanh bé xíu.
Thế đó, ai trong chúng ta mà không có những phút lắng đọng… lắng đọng ở đây không phải là những giây phút thăng hoa của nghệ sĩ hay mang đầy tính triết lý của một nhà tư tưởng học. Lắng đọng là những cái rất con người và đời thường. Ta lắng đọng cho cái quá khứ đã trôi qua và cho hiện tại mà ta đang sống… vì khi lắng đọng ta mới nhìn đời bằng đôi mắt khác không bị chi phối bởi vật chất… Lúc đó ta nhìn bằng cặp mắt biết chia sẻ, một tâm hồn rộng mở và một trái tim biết yêu thương tha thứ…